Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Tự sự của một cô gái trẻ

Anh là bạn học của chị gái tôi nhưng chưa bao giờ chúng tôi nói chuyện thân mật với nhau. Mỗi khi gặp nhau, anh thường chỉ trêu tôi vài câu nên tôi chẳng ấn tượng điều gì ở anh cả. Lúc nào cũng nói tôi là con nít không thèm chấp, còn tôi nghĩ anh là dạng “ông già Khốt ta bít”. Chẳng ai ngờ có ngày ông già và con nít lại yêu nhau.

Đám cưới chị gái, tôi tất bật đủ thứ việc nên chẳng mảy may để ý đến anh. Trong khi anh thì không rời mắt khỏi tôi. Cô bé ngày nào đen nhẻm, mặc những bộ quần áo của chị để lại nay đã khác, phổng phao và xinh xắn hơn nhiều. Tôi để ý đến anh cho đến lúc anh trêu tôi:

- “ Này em khi nào cho anh ăn cỗ thế”

- “Tôi cười nhìn anh trêu lại anh chờ em 5 năm nữa nhé”

Anh mỉm cười nháy mắt tinh nghịch : “5 năm anh cũng chờ”. Cuộc nói chuyện chỉ vẻn vẹn có thế.. 1 tuần sau đám cưới chị, anh liên lạc với tôi. Anh nhắc lại lời bông đùa trong đám cưới như nhắc lại lần nữa: anh chờ em đấy.

Vốn là người hài hước lúc nào anh cũng làm cho tôi cười. Rồi chúng tôi liên lạc nhiều hơn. Anh thường gọi điện gọi tôi dậy vào buổi sáng, kể cho tôi nghe những câu chuyện cười thú vị. Anh khéo léo pha trò làm tôi vui. Chẳng biết từ khi nào “ông già” đã khiến tôi dành tình cảm đặc biệt.
Anh luôn dành cho tôi những điều bất ngờ nhất. Anh mua pháo bông trong ngày tỏ tình tôi. Anh đưa tôi đi chơi biển…Mọi thứ đều lãng mạn và ngọt ngào. Bên anh tôi cảm thấy yên bình và hạnh phúc. Chúng tôi chia sẻ với nhau những chuyện trong quá khứ, quan điểm sống. Tôi chẳng giấu anh điều gì về chuyện tình cảm, còn anh thì khẽ ôm tôi vào lòng và nói “Tin anh nhé!”. Tin vào lời nói của anh, tôi và anh tận hưởng những ngày tình yêu thật đẹp.
Rồi cái ngày chị tôi biết em gái yêu thằng bạn thân mà chị nói rằng hiểu chân tơ kẽ tóc. Chị nhất mực phản đối. Tôi đau khổ không biết chuyện gì đã xảy ra. Chị cho tôi lựa chọn một là tình chị em hai là đi theo cái tình yêu mù quáng của tôi. Tôi nước mắt giàn dụa, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy đến với mình. Tôi hỏi chị lý do. Rồi chị kể về quá khứ của anh đầy thái độ dè bửu. Chị nói anh đã từng yêu một cô bé và sống thử 2 năm. Trục trặc rồi chia tay. Đường ai nấy đi, con trai thì rũ áo chỉ con gái là thiệt thôi. Với quan niệm của chị sau sự việc đó anh không còn là người bạn chị tin tưởng để giao hạnh phúc của em gái cho anh. Với chị người như thế không đáng tin.
Tôi đã khóc khi nghe chị nói ra sự thực. Cái cảm giác người đàn ông của mình đã từng chăn gối với người đàn bà khác, có điều gì đó rất đau đớn trong tôi. Rồi cũng một chút nghi ngờ về anh. Tôi gọi điện và nói lời chia tay. Anh không hiểu rõ lý do tại sao tôi lại như vậy. Anh nói muốn gặp tôi. Với tôi chẳng còn gì nữa. Trời đất như sụp đổ trước mắt tôi. Liệu tôi có quá cổ hủ khi không chấp nhận được anh từng sống thử với người con gái khác. Liệu tôi có vượt qua được gia đình để đến với anh? Bao nhiêu câu hỏi ngổn ngang trong tôi.

Nhưng rồi anh nhất định đòi gặp. Tôi và anh gặp nhau trong quán café quen thuộc. Tôi đã khóc rất nhiều. Tôi đã không kìm được lòng mình mà nói với anh những điều không mấy hay ho mà tôi vừa được biết. Anh nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của tôi.
-Nhìn thẳng vào mắt anh đi em, anh có điều muốn nói!
Tôi cố nhìn lên mặt anh, khuôn mặt thân yêu tôi thương, tôi nhớ. Khuôn mặt quá đỗi quen thuộc với tôi, nhưng sao lúc này mắt anh lạnh lắm, có gì xa lạ như tôi đang dần tuột mất anh.
- Em à! Anh đã định nói với em tất cả. Nhưng anh vẫn chần chừ vì anh biết có thể em không thể chấp nhận. Nhìn em hạnh phúc em không muốn xa em một chút nào, không muốn em buồn chút nào. Đúng là anh đã từng sống thử với cô bạn gái trước đây. Hai năm chung sống ấy giúp anh nhận ra giữa anh và cô ấy có rất nhiều điều không hợp. Bọn anh đã chọn giải pháp chia tay. Điều đó không đồng nghĩa với việc anh bỏ rơi cô ấy, mà là cho mỗi người một cơ hội mới. Anh sống thử thì sao chứ? Anh có làm mất đạo đức hay nhân cách con người anh đâu. Em đừng nói anh là kẻ ăn ốc mà không đổ vỏ. anh chưa bao giờ là người đàn ông không có trách nhiệm. Anh đã từng ở cùng một cô gái, đó là quá khứ của anh. Hiện tại anh yêu em và cần em. Nhưng dường như em và cả gia đình em coi việc anh đã từng sống thử là một tội lỗi không thể tha thứ được. Em không còn tôn trọng anh. Điều đó sẽ rất khó cho tương lai của hai đứa mình. Chúng ta dừng lại. Em hãy đi tìm người đàn ông trong sáng thuần khiết như em mong muốn.
Anh ôm tôi, chúng tôi đã khóc. Anh ra đi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Tôi trách bản thân mình đã nói những lời xúc phạm anh. Trách mình không tin con người và tính cách của anh. Tôi không dũng cảm để bảo vệ hạnh phúc của mình. Nhìn bóng anh khuất dần, khuất dần tôi mới nhận ra mình mất anh thật rồi. 
Ngọc Minh
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"