Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Suy nghĩ sai lầm của dân quản trị kinh doanh

Học kinh tế , nhất là dân quản trị mà nhiều người bi lụy mỗi khi nghĩ đến khi ra trường mình không xin được việc làm . Theo bản thân tôi nếu chúng ta đã xác định học ở những lĩnh vực này , đã yêu thích nó thì chúng ta sẽ không bao giờ để đầu óc lo lắng những vấn đề như thế, không bao giờ trong đầu bạn xuất hiện những câu hỏi như : Ra trường mình sẽ làm gì ? Mình cần mức lương bao nhiêu để đủ sống? Mình cần làm cho công ty nào để đảm bảo thu nhập? ...... Còn theo tôi , nếu bạn đã yêu và trở thành dân quản trị thì ắt hẳn bạn sẽ nghĩ làm sao để mình có thể làm chủ , quản lý một công ty , doanh nghiệp to lớn nào đó . Mình saex gây dựng được những gì trong tương lai . Học xong chỉ đơn thuần là kiếm việc làm " thuê " thì với tôi thấy nhiệm vụ này quá là đơn giản , phải chi bạn đừng theo đuổi ước mơ của dân Quản Trị nữa nhỉ?

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

Chuông gió ban mai


Chuông gió ban mai
Gió đánh thức cả một miền hoài niệm, cả nỗi tiếc nhớ đã chìm sâu. Người ta muốn trở về, đi đón những ngọn gió tháng mười, để thấy cuộc đời hóa ra còn có niềm vui hoài niệm chứ chẳng phải cứ triền miên bận rộn, toan tính…
Sáng nay vừa mở cánh cửa ra ban công, chiếc chuông gió reo “ping pong… ping pong…” liên hồi. Giữa sớm mai tinh khôi, tiếng chuông gió như reo vui chào ngày mới. Không hiểu sao tôi cứ luôn nghĩ rằng gió bao giờ cũng mang theo điều mới mẻ, có thể là một mùi vị thân quen nào đó, đủ chạm khẽ vào ký ức, đánh thức dĩ vãng tưởng đã mờ phai. Và thật lạ, gió cho tôi cảm thức về sự tồn tại của mình trong đời sống này, thiên nhiên này…
Tháng mười rồi, những ngọn gió cũng đã khác nhiều. Chẳng còn cái gió khô nóng mùa hạ, cái ẩm ướt của gió mùa xuân cũng còn lâu mới tới, và cái rét thấu xương của gió mùa đông bắc thì đang thập thò đâu đó, hình như ở phía sau tàng mây thâm thẫm kia. Gió tháng mười se se lạnh, khiến người ta muốn trở về, đi tìm một nơi ấm. Xa xa, nắng tháng mười dát màu vàng ươm trên mái phố.
Nhưng tháng mười, gió Hà Nội có khác với gió ở nơi bạn đang sống - nơi lúc nào cũng có thể gặp cái se se lạnh? Tôi tự hỏi, rồi lại quả quyết trả lời: Khác chứ. Chẳng khác mà người ta, dù ở đâu, vẫn lại cứ thổn thức nhớ ngọn gió heo may Hà Nội. Nhớ đến cồn cào nếu đã từng sống một đoạn đời nào đó với mảnh đất này. Nhớ đến quay quắt một góc phố nơi một thời tuổi trẻ đã từng hẹn hò cho mối tình đầu hay tình cuối. Để cứ tháng mười, cứ đến tiết trời se se lạnh là muốn trở về, dù chỉ chốc lát thôi, trong buổi tối đường Nguyễn Du, Quán Thánh, Thanh Niên rồi trở về, sà vào một góc phố nhỏ, nơi đó ấm áp bát ốc luộc, bắp ngô nướng hay ngậy thơm bát lục tào xá ấm áp vị gừng…
Trong ngọn gió tháng mười ấy, có thể không thể gặp được “tiếng dương cầm trong căn nhà đổ” như cái hồi nhạc sĩ Phú Quang viết, nhưng thật dễ để cảm nhận thoang thoảng đâu đây là hương thơm của cốm, ngào ngạt trong tóc là mùi hoa sữa… Gió đánh thức cả một miền hoài niệm, cả nỗi tiếc nhớ đã chìm sâu. Người ta muốn trở về, đi đón những ngọn gió tháng mười, để thấy cuộc đời hóa ra còn có niềm vui hoài niệm chứ chẳng phải cứ triền miên bận rộn, toan tính…
Bạn không về Hà Nội được trong mùa Thu này. Đêm qua, từ một nơi rất xa, bạn email kể kỷ niệm về những ngôi biệt thự Pháp với 26 bậc cầu thang mòn nhẵn tuổi thơ. Và bạn ước mình là con chim sẻ ri nhỏ bé chao liệng trên nóc mái, nơi có ống khói cũ vươn cao lên nền trời thu xanh mơn man. Dẫu biết rằng những cột khói cao kiêu hãnh hồi nào, giờ cũng nhỏ nhoi giữa chốn đô thành, bên cạnh là những tòa nhà cao chót vót, ngạo nghễ ánh mắt nhìn xuống, vừa như nuối tiếc, vừa như ban ra chút niềm thương cảm. Chỉ có bầy sẻ ri là hồn nhiên vờn quanh những ống khói, chơi trò cút bắt trên những mái phố màu trầm. Rồi bạn lại mơ mình là ngọn gió tháng mười, mang theo hơi sương mát lạnh, phả vào những đám rêu, mấy cành dương sỉ, mấy nhánh si, nhánh sanh mà mấy chú chim nhả hạt cách đây ít lâu đã bật chồi xanh mỡ màng.
“Chỉ giản dị vậy thôi” - bạn bảo. Song tôi biết, giờ đã hiếm hoi còn người có nỗi nhớ, niềm ước ao như bạn. Nhưng thôi, giữa những đợt gió tháng mười, nếu ở xa Hà Nội, thì ước mơ cũng là một cách để nhớ, để thương và yêu thành phố này.
Hoàng Thu Phố


Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Ngẫm ................................

Bạn luôn giận dỗi khi mẹ cho bạn ít tiền...

Bạn luôn hờn trách khi mẹ quên làm điều gì đó cho bạn...

Bạn luôn nổi cáu khi mẹ đi đâu đó lâu làm trễ buổi hẹn của bạn...
Nhưng ...



Bạn có nghĩ rằng ...

Vì trong túi mẹ đó là số tiền cuối cùng...

Vì trong đầu mẹ đang phải lo bao nhiêu chuyện...

Và mẹ về trễ cũng chỉ vì mẹ còng lưng kiếm tiền... để cho bạn một cuộc sống đầy đủ nhất có thể

Có bao giờ... bạn nghĩ tới chưa....????

Ngẫm ...

Tác hại cho sức khỏe khi hút thuốc

Hút thuốc lá ảnh hưởng mạnh đến đời sống tình dục: Hút thuốc và khả năng sinh sản, rối loạn tình dục ở nam giới. Hút thuốc làm giảm sản xuất tinh trùng, làm dị dạng tinh trùng, giảm khả năng di chuyển của tinh trùng và nguy hiểm hơn là hút thuốc làm giảm nghiêm trọng dòng máu đến dương vật, một số trường hợp gây liệt dương. Hút thuốc ảnh hưởng đến cơ quan sinh sản ở nam giới như thế nào? Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng các chất chuyển hoá chính của khói thuốc (là những chất trong khói thuốc được hít vào rồi chuyển hoá trong cơ thể) được tìm thấy trong tinh dịch. Thậm chí một số chất còn tập trung tại đây (cotinine, trans 3 hydroxycotinin). Các thành phần của thuốc lá tìm thấy trong tinh dịch có những chất có thể kìm hãm sự hoạt động của hệ thống enzym choline acetyltransferase, enzym này cần thiết cho tinh trùng có thể hoạt động được. Nam giới hút thuốc so với những người không hút thuốc thì có nồng độ testosterone thấp (hormon này cần thiết cho việc sản xuất tinh trùng) và làm tăng nồng độ horrmon kích thích nang (hormon nữ hoá). Hút thuốc làm giảm số lượng tinh dịch: tuỳ thuộc vào lượng thuốc hút mà những ngưòi hút thuốc số lượng tinh trùng giảm nhiều hay ít (với những người nghiện thuốc càng nặng thì điều này càng rõ). hút thuốc gây nên viêm hệ thống sinh dục làm tinh trùng khó xâm nhập vào trứng. Hút thuốc làm giảm khả năng sản xuất tinh trùng, giảm số lượng tinh trùng, giảm chất lượng của tinh trùng, giảm khả năng di chuyển của tinh trùng gây vô sinh. Hút thuốc làm thay đổi hình dạng của tinh trùng: không phải có nhiều bằng chứng cho thấy hút thuốc làm tăng tỉ lệ phần trăm số tinh trùng bị thay đổi hình dạng. Điều này có thể liên quan đến tỉ lệ cao bị sảy thai, dị tật bẩm sinh. Hút thuốc gây liệt dương: Những người hút thuốc có nguy cơ bị liệt dương cao gấp 2 lần, do gây xơ vữa động mạch ở dương vật làm giảm tưới máu mà chúng ta gọi là liệt dương do mạch máu. 82% - 97% nam giới có liệt dương do mạch máu có hút thuốc. ở những nam giới hút thuốc lâu thì nguy cơ bị liệt dương do mạch máu cao hơn, ở những người nghiện thuốc nặng thì nguy cơ đó còn cao hơn nữa. Ngoài liệt dương do xơ vữa mạch, hút thuốc còn dẫn đến liệt dương do co mạch (làm giảm dòng chảy do động mạch bị co hẹp lại), chỉ cần hút 2 điếu thuốc có thể gây ra co thắt động mạch dương vật cấp. Hút thuốc không chỉ ảnh hưởng đến chức năng sinh sản, sinh dục ở nam giới mà nó còn gây ung thư bàng quang. Người ta không xác định được hút thuốc gây ung thư tiền liệt tuyến nhưng người ta thấy ở người ung thư tiền liệt tuyến mà hút thuốc thì sự xâm nhập và di căn của nó tăng lên.

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Để chứng tỏ khả năng đàn ông

Có những người coi việc chinh phục phụ nữ là chứng tỏ mình vẫn còn khả năng hấp dẫn bạn khác giới. Nếu bạn nghe được đàn ông khoe khoang với nhau ở quán bia , bạn sẽ thấy nhiều người coi đó như một niềm tự hào của họ , chứ không tỏ ra khinh bỉ hành vi đó như lúc nói chuyện với vợ của họ đâu. Nói chung đàn ông không thích bị bạn bè xếp vào loại cả đời chỉ biết ăn " cơm nhà" . Thậm chí có ông chưa từng ăn phở bao giờ nhưng vẫn bịa ra để khoe mẽ.
Có những đàn ông ngoại tình chỉ vì anh ta bị vợ phản bội hoặc nghi ngờ bị phản bội. Anh ta chữa trị nỗi đau " cắm sừng" bằng cách đem sừng đi cắm vào chỗ khác . Sự ngoại tình đối với anh ta như một niềm an ủi , vì " bà ăn chả " thì ông cũng phải " ăn nem" chứ không thể thua kém được. Đàn ông sẵn tính hiều thắng nên ít khi họ chịu thua .
Hihi, đấy đàn ông là thế đấy.....

Câu chuyện về " Chuông Gió"


Một chiếc Chuông Gió vừa được làm xong và được treo ở một nơi khuất gió trong suốt mùa hè.Chuông Gió sống một cuộc sống yên bình...không một chút gợn!Nhiều khi nó tự hỏi bản thân:"Cuộc sống có quá ưu ái nó không khi nó được sống một cuộc sống yên bình,đẹp đẽ như thế...."


Nhưng rồi một hôm,cô chủ treo nó ra một chỗ khác...một nơi đầy gió.Quả thật,Chuông Gió rất khó chịu khi ngày nào nó cũng phải gặp Gió.Mỗi lần Gió thổi là một lần nó bay phần phật và rung lên những tiếng leng keng...leng keng.Có vẻ như Chuông Gió không thích điều này lắm...Nó tỏ vẻ khó chịu với Gió : "Anh đừng đi qua đây nữa được không?" -nó gào lên...Nhưng Gió thì không thể ngừng thổi..."Ban. thật sự khó chịu với tôi àh?" -Gió hỏi"Hãy cho tôi một cơ hội được không?"...."Không!anh làm người tôi fát ra những tiếng leng keng....thật khó chịu" -và Chuông Gió gắt gỏng...Cứ thế,ngày qua ngày,mùa đông trôi đi lặng lẽ.Gío thì vẫn cứ thổi,và chiếc Chuông Gió thì vẫn cứ khó chịu...Nhưng Gió quen lối cũ đã đi xa khỏi nơi chiếc Chuông Gió thường leng keng....


Va`đó là một mùa nắng hạn....Gió không còn ghé qua chỗ Chuông Gió nữa...Chuông Gió cảm thấy thật may mắn vì đã thoát ra khỏi sự quấy rầy của Gió.Nó sung sướng hưởng thụ cuộc sống bình yên....Nhung giờ đây,nó phải làm bạn với Nắng.Da nó bắt đầu khô và nứt ra....không còn mát như thời còn ở bên Gió...Nắng cũng gắt lên dần theo từng ngày chứ không hiền dịu như Gió....Ở bên Nắng,Chuông Gió cũng không còn phát ra những tiêng leng keng như ngày trước....Chuông Gió bắt đầu nhớ....Nhớ thửo còn bên Gió...Chuông Gió bắt đầu cố đung đưa để phát ra những tiếng leng keng gọi Gió nhưng không được....Cứ như thế trong suốt mùa khô hạn.....




Rồi mùa mưa lại kéo đến...Rả rích...Tầm tã ngày ngày tưởng chừng như sẽ ko bao gìơ dứt được...Chuông gió thấy thật ẩm ướt, lúc nào cũng rũ rượi thiếu sức sống.Đến một ngày nó chợt nhận ra trên cơ thể nó có những vết hoen rỉ,vàng ố...Nó tự nhủ trông nó thật khủng khiếp và nó sợ đến một ngày cô chủ sẽ ko còn yêu quý nó nữa...Nó rất sợ!



Thật may cho Chuông Gió...cuối cùng thì một ngày mát mẻ cũng đã đến....Cơn Gió ngày xưa đã trở lại....Chẳng cần nói chắc hẳn ai cũng hiểu Chuông Gió đã mừng đến mức nào.....Và cứ thế cho đến cuối cuộc đời...Chuông Gió vui vẻ sống với tiếng leng keng vốn có cuả nó...Thật bình yên!



.....Thế đấy....câu chuyện là như vậy và kết thúc là như vậy đấy,Chuông Gió mà không có Gió thì đâu còn là Chuông Gió phải không?

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Tình phụ tử

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như
sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.
Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác
phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của
các họa sỹ nổi tiếng.
Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền
lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của
mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như
mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu
chuyện xảy ra...
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã
mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là
khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con
mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng
con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.
Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta
báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến
trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về
từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu
vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể
hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở
trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai
tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con
bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết
đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu
được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không
phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng
cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn
treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước
mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có
được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài
năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất
xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm
nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi
bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và
những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác
phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên
và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu
tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta
không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá
cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán
với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là
hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và
tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý
không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt
đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến.
Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta
sẽ dừng tại đây!"
Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ
các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi
bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,
NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC
BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Anh xin lỗi


Anh xin lỗi!!! Xin lỗi em về những đắng cay mà anh đã mang tới cho em trong thời gian qua , và cũng xin cảm ơn những gì em đã mang đến cho anh .
Anh xa em , vì nhiều lí do vụn vặt thì phải? Có bao giờ em nghĩ , dù những lí do ấy là vụn vặt nhưng theo thời gian chúng liên kết lại với nhau tạo ra bao nhiều phiền muộn không? thời gian này , mình tạm thời coi như chỉ có duyên mà không có phận nhé!
Dù cho anh quyết định ra đi , nhưng chưa bao giờ em từ chối anh cả , cho đến
 tận bây giờ , em vẫn có thể trao cho anh tất cả những gì mà em có .
Anh đi , để rồi không ai phải suy nghĩ , để rồi không ai phải chịu thêm bất cứ nỗi đau nào mà tình yêu này đem lại nữa . Anh đi , cho dù trong anh vẫn chỉ tồn tại một hình bóng theo sau . Hình bóng ấy theo anh trên tất cả mọi nẻo đường , theo anh lên giảng đường , theo anh vào trong giấc ngủ . Nó theo anh dù anh ở nơi nào của quả đất tròn trĩnh này . Anh đi , để rồi em hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người con với gia đình mình . Anh đi , để rồi vào một ngày đẹp trời nào đó có một chàng trai tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần đến bên em .

Anh đi , dù cho trong lòng hai đứa vẫn còn hàng vạn lời thắc mắc mà chưa được giải đáp , dù trong lòng anh vẫn yêu em vô cùng ....

Anh đi , và rồi anh cũng sẽ mang theo những kỉ niệm tuyệt vời của hai đứa mình , mang nó theo đến hết quãng đời còn lại.
Em hãy cố gắng sống thật tốt nhé! Dù ra đi nhưng anh sẽ gắng dõi theo và cầu nguyện những điều tốt đẹp sẽ đến với em.
Bao nỗi xót xa em phải gánh chịu là do anh phải không? Anh vô tâm lắm mà ! Luôn khiến em phải nghĩ rằng nơi anh không có một sự quan tâm dành cho em . Có lẽ là như vậy thật ! Anh xin lỗi em , người con gái đã trao cho anh mối tình đầu tiên của mình , trao cho anh nụ hôn đầu . Biết lấy gì bù đắp để cho xứng em nhỉ?
Em gắng sống thật tốt , để rồi một ngày kia anh nhận ra không có em là một thiệt thòi lớn, một sai lầm lớn mà anh vướng phải nhé! Đừng giữ cái suy nghĩ là sẽ trao cho mình cương vị " người mẹ độc thân" , đừng để anh phải đau khi nhìn thấy cái bóng dáng nhỏ nhắn xinh xinh mà nó đã từng là của anh nhé!!!!
Em à! anh cũng sẽ tập một thói quen , anh sẽ tập viết tất cả những nỗi đau của mình lên cát , để rồi chỉ trong vòng một ngày khi thủy triều lên , nó sẽ xóa nhòa và mang theo tất cả nỗi đau ấy . Em cũng như anh nhé!

Chúc cho bến bờ hạnh phúc sẽ sớm đến với em _ người con gái anh thương yêu vô hạn . 

Gấu
Ta biết sao được ngày mai, khi mà hôm nay còn chưa kết thúc?
Ta nghĩ về quá khứ làm gì khi nó đã qua?

Girl xinh















Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Lắng nghe để cảm nhận

Đã bao giờ bạn thả hồn mình một chút mơ mộng theo mây bay trên trời chiều để rồi nghe một nỗi bùn man mác lắng đọng và để rồi nghe lòng mình thanh thản lạ?
Đã bao giờ bạn lắng nghe tiếng gió rì rào lao xao lá thu rơi, tiếng gió thì thầm kể về những miền đất xa xôi, kể câu chuyện chồi non đang vươn mình qua đất để hân hoan đón ánh nắng mặt trời?
Đã bao giờ bạn trải lòng mình vào màu xanh mát tít tắp ko bến bờ của biển để rồi nghe lòng dịu lại?
Cuộc sống nhiều nhộn nhịp xô bồ. Mỗi con người chúng ta đều cần 1 chốn bình yên để lắng lòng, để cho mình những khoảng lắngau những mệt nhọc thường nhật trong cuộc sống.
Bình yên cũng là một thứ gì đó đa sắc diện, như một khối rubic vậy. Nó mang màu gì, sắp xếp như thế nào là tùy vào người đó nhìn nó ở hướng nào. Vì vậy, khái niệm bình yên tùy thuộc vào cách suy nghĩ của mỗi con người.
Đừng nghĩ tìm được bình yên trong cuộc sống này là rất khó khăn. Sai lầm bạn ạ! Bình yên với ba mẹ chỉ đơn giản là nụ cười vô tư của con, chỉ đơn giản khi con khoe với ba mẹ điểm tốt, khi con nhoài người vào lòng mẹ và thủ thỉ:" mẹ như người bạn lớn của con".
Với bạn, bình yên có thể là thả hồn vào mây trôi trên trời chiều, hay vào dòng sông yên ả lững lờ trôi, để nghe thời gian dường như lắng đọng và hồn mình thanh thản diệu kì.
Với bạn, bình yên có thể là một con đường lá vàng mùa thu, nơi ta dạo bước và lắng nghe mùa thu về trong cơn gió heo may se lạnh.
Với bạn, bình yên có thể chính là lòng mẹ- đầy bao dung, hiền từ và trìu mến, luôn bỏ wa cho ta tất cả những lỗi lầm và khuyên răng dạy bảo ta nên người.
Với bạn, bình yên có thể là căn phòng nhỏ của mình, nơi chúa đựng tất cả nhũng bí mật của mình, nơi mà mình có thể làm những gì mình thích...
Với bạn, bình yên có thể là mối sáng bình minh thức dậy, đến bên khung cửa sổ nhỏ trước bàn học, thả hồn vào mùi hương ngọc lan dịu ngọt và lắng nghe sức sống trỗi dậy từ cây lá...
Còn với riêng tôi, bình yên luôn luôn là quê hương, với những chiều êm đềm thời thơ ấu thả diều, hái hoa bắt bướm, những chiều ngồi trên bãi cát thả hồn vào mây trôi trên trời chiều...
Hai tiếng:" bình yên" luôn nhắc nhớ về 1 quê hương trong tim tôi... khi chiều nay, heo may lại về se lạnh vào nỗi nhớ...

Bình lặng một tình yêu


Đã bao giờ bạn thả hồn mình một chút mơ mộng theo mây bay trên trời chiều để rồi nghe một nỗi bùn man mác lắng đọng và để rồi nghe lòng mình thanh thản lạ?

Đã bao giờ bạn lắng nghe tiếng gió rì rào lao xao lá thu rơi, tiếng gió thì thầm kể về những miền đất xa xôi, kể câu chuyện chồi non đang vươn mình qua đất để hân hoan đón ánh nắng mặt trời? 

Đã bao giờ bạn trải lòng mình vào màu xanh mát tít tắp ko bến bờ của biển để rồi nghe lòng dịu lại?



Cuộc sống nhiều nhộn nhịp xô bồ. Mỗi con người chúng ta đều cần 1 chốn bình yên để lắng lòng, để cho mình những khoảng lắngau những mệt nhọc thường nhật trong cuộc sống.
Bình yên cũng là một thứ gì đó đa sắc diện, như một khối rubic vậy. Nó mang màu gì, sắp xếp như thế nào là tùy vào người đó nhìn nó ở hướng nào. Vì vậy, khái niệm bình yên tùy thuộc vào cách suy nghĩ của mỗi con người.


Đừng nghĩ tìm được bình yên trong cuộc sống này là rất khó khăn. Sai lầm bạn ạ! Bình yên với ba mẹ chỉ đơn giản là nụ cười vô tư của con, chỉ đơn giản khi con khoe với ba mẹ điểm tốt, khi con nhoài người vào lòng mẹ và thủ thỉ:" mẹ như người bạn lớn của con".

Với bạn, bình yên có thể là thả hồn vào mây trôi trên trời chiều, hay vào dòng sông yên ả lững lờ trôi, để nghe thời gian dường như lắng đọng và hồn mình thanh thản diệu kì.



Với bạn, bình yên có thể là một con đường lá vàng mùa thu, nơi ta dạo bước và lắng nghe mùa thu về trong cơn gió heo may se lạnh.

Với bạn, bình yên có thể chính là lòng mẹ- đầy bao dung, hiền từ và trìu mến, luôn bỏ wa cho ta tất cả những lỗi lầm và khuyên răng dạy bảo ta nên người.

Với bạn, bình yên có thể là căn phòng nhỏ của mình, nơi chúa đựng tất cả nhũng bí mật của mình, nơi mà mình có thể làm những gì mình thích...

Với bạn, bình yên có thể là mối sáng bình minh thức dậy, đến bên khung cửa sổ nhỏ trước bàn học, thả hồn vào mùi hương ngọc lan dịu ngọt và lắng nghe sức sống trỗi dậy từ cây lá...

Còn với riêng tôi, bình yên luôn luôn là quê hương, với những chiều êm đềm thời thơ ấu thả diều, hái hoa bắt bướm, những chiều ngồi trên bãi cát thả hồn vào mây trôi trên trời chiều...

Hai tiếng:" bình yên" luôn nhắc nhớ về 1 quê hương trong tim tôi... khi chiều nay, heo may lại về se lạnh vào nỗi nhớ...
VÀ TÌNH YÊU HÃY BỪNG SÁNG LÊN............

Thơ tán gái



Đêm đã khuya sao ai đó chưa ngủ,
Sương xuống rồi lạnh lắm đó ai ơi!
Đừng thức nữa, khuya rồi đừng thức nữa..
Hãy ngủ ngon đừng nghĩ gì nhiều.
Nhắm mắt lại nào ta cùng đi ngủ,
Thôi khuya rồi chúc ai đó ngủ ngon.

Khái niệm về " hạnh phúc" của một thằng bạn cùng lớp

Hạnh phúc không phải là có nhà cao cửa rộng, mà là trong nhà đầy ắp những tiếng cười sảng khoái.

Hạnh phúc không phải là đi xe mắc tiền, mà là được về đến nhà bình an vô sự.

Hạnh phúc không phải là có người yêu thật đẹp, mà là cô ấy luôn cười thật tươi.


Hạnh phúc không phải là khi thành công có được nhiều người tung hô, mà là khi thất bại sẽ có bạn bè nói với mình rằng : “Hãy cố gắng lên, đừng gục ngã!”

Hạnh phúc không phải là nghe được nhiều lời đường mật, mà là khi đau buồn sẽ có người bên cạnh và nói rằng : “Không sao đâu em, có anh đây rồi!”


                                                     Bởi: Lê Hữu Tăng

Người ta nghĩ về tình yêu sớm đến như thế này


1. Yêu sớm là mất thời gian: Giả sử bạn có người yêu, mỗi tuần gặp nhau 2 lần, mỗi lần chỉ một tiếng. Nhưng trước đó bạn hồi hộp, lo chuẩn bị cho cuộc hẹn hơn 1 tiếng, sau khi chia tay bạn vẩn vơ thêm 1 tiếng nữa... Vậy là mỗi tuần bạn mất đứt 6 tiếng. Đấy chưa kể vài lần "tâm sự" qua điện thoại, có khi vài tiếng đồng hồ mà vẫn thấy ít.
Nếu ở xa nhau, bạn phải ngồi 2 tiếng mới "sáng tác" được một lá thư mùi mẫn gửi cho người yêu. ước tính, nếu bạn yêu sớm, mỗi tuần bạn mất 10 tiếng, mỗi tháng bạn mất 40 tiếng, và một năm bạn mất 480 tiếng! Thời gian này đủ để bạn từ một anh chàng ''mù ngoại ngữ" thành người nói giỏi tiếng Anh, đủ cho bạn học 10 học trình để lấy văn bằng thứ hai. Thời gian này cũng đủ cho bạn từ một anh chàng gầy gò biến thành vận động viên đấy.
2. Yêu sớm là... mất tiền: Cũng vẫn giả sử, một đôi yêu nhau chỉ gặp nhau 2 lần một tuần. Mỗi lần chàng trai đãi cô gái khoảng 10 nghìn đồng, và cũng phải dùng 10 nghìn nữa chứ chẳng lẽ gọi mỗi cốc nước cho cô ấy, còn mình nói là "anh uống rồi" hay sao. Thế là mỗi tuần bỏ rẻ cũng hết 40 nghìn đồng. Sau khi đã uống nước, họ có thể rủ nhau đi xem phim, xem kịch.
Cứ cho rằng họ đi xem phim bình dân với giá 26 nghìn đồng/đôi vé, cộng thêm 2 nghìn gửi xe máy, họ đã mất 28 nghìn đồng rồi. Ngoài ăn uống, chơi bời, chàng còn tốn thêm các khoản chi phí khác như quà sinh nhật, ngày 8/3, này 20/10, ngày Tết, Noel, ngày Valentine... Vị chi khoảng 10 cái lễ mỗi năm. Mỗi cái lễ mọn bỏ rẻ cũng 20 nghìn, vị chi đã hết 200 nghìn rồi. Đấy là chưa tính những khoản chi đột xuất như mua giấy thơm để nàng... lau nước mắt.
Đặc biệt nếu bạn đi làm gia sư, rẻ cũng được 10 nghìn đồng một tiếng, thì mất 480 tiếng cho tình yêu như nói trên, nghĩa là bạn mất cơ hội có 4 triệu 8 trăm ngàn đồng. ước tính yêu sớm một năm bàn sẽ tốn khoảng chục triệu đồng, số tiền ấy đủ để mua một máy vi tính xịn, một xe máy "tàm tạm", đủ để trả học phí cho 10 "cua" học thêm và góp với bạn bè mở cửa hàng kinh doanh, thậm chí mở công ty nữa đấy!
3. Yêu sớm là... mất bạn bè: Chuyện này thì không nói cũng khá rõ. Yêu sớm, nghĩa là bạn không có cơ hội vui vẻ với các bạn khác cùng lớp, không tự do đi dự sinh nhật, không thể tự do chở ai nếu muốn. Đi chơi, bạn không thể đi cùng cả một hội được nữa. Không tin ư? Một buổi hẹn nào đó với người yêu, bạn lại rủ thêm vài ba cậu bạn thân mà xem, có thể "cô ấy" sẽ bỏ về vì lý do... đau bụng.
Có cuộc vui nào của bạn bè, người được nghĩ đến cuối cùng là bạn, bởi bạn bè nghĩ "nó có người yêu, không biết có tham gia với tụi mình được không?". Thế là bạn dần dần mất bớt bạn bè, trở thành người cô độc, sống chỉ phụ thuộc vào một người?. Nói dại chứ nếu chẳng may "cơm không lành, canh không ngọt", bạn còn ai san sẻ tâm tình?
4. Yêu sớm là mất... tương lai: Yêu sớm là mất thời gian, mất tiền, mất bạn bè... nghĩa là cũng mất cơ hội có tương lai tốt đẹp hơn. Nếu không vướng vào "yêu sớm", số thời gian ấy, số tiền ấy bạn có thể đầu tư cho học tập, cho làm thêm, cho những thử nghiệm nghề nghiệp. Biết đâu bạn lại chẳng chiến thắng trong cuộc thi sáng tạo nào đó. Biết đâu có công ty làm ăn phát đạt mời bạn về làm ngay từ khi bạn chưa ra trường. Biết đâu trường lại giữ bạn lại làm giảng viên, hay cử bạn đi nước ngoài học tiếp cao học, tiến sĩ.
Nếu bạn không phải là sinh viên, mà đi làm, thì biết đâu bạn đã trở thành một "tiểu chủ"? Chí ít bạn cũng là thợ bậc cao, với đồng lương nhiều người phải mơ ước. Biết đâu bạn đã mua được ngôi nhà nho nhỏ, căn hộ xinh xinh...
5. Yêu sớm là... ngộ nhỡ: Những điều mất mát cuối cùng ai cũng sợ, ai cũng né tránh, nhưng không thể không nhắc đến. Yêu nhau mấy năm trời, bạn dành hết thời gian, tiền bạc, tâm trí và niềm tin cho người mình yêu, nhưng ngộ nhỡ "tình vỗ cánh bay", bạn sẽ thành người "trắng tay hoàn tay trắng". Ngộ nhỡ chính bạn nhận ra "người ấy" không phù hợp với mình, nhưng do quá sâu nặng, nên bạn không thể nói lời chia tay, thế là bạn rơi vào cảnh "bỏ thì thương, vương thì không muốn".
Ngộ nhỡ hai bạn quá yêu nhau, đi quá giới hạn. Thế là chuyện không hay xảy ra. Bạn không tốn tiền để đưa nhau đi đến các ''Phòng khám", thì cũng lại phải vội vã làm chồng, làm cha khi "tuổi xuân phơi phới" mà tương lai thì chưa có gì. Đặc biệt tuổi trẻ nhạy cảm, nên cũng dễ tổn thương. Trước những thất bại, mất mát của tình cảm, bạn dễ bỏ mặc, buông xuôi hay trở thành người thất chí...
Còn bạn nghĩ như thế nào ?

Tự sự của một cô gái trẻ

Anh là bạn học của chị gái tôi nhưng chưa bao giờ chúng tôi nói chuyện thân mật với nhau. Mỗi khi gặp nhau, anh thường chỉ trêu tôi vài câu nên tôi chẳng ấn tượng điều gì ở anh cả. Lúc nào cũng nói tôi là con nít không thèm chấp, còn tôi nghĩ anh là dạng “ông già Khốt ta bít”. Chẳng ai ngờ có ngày ông già và con nít lại yêu nhau.

Đám cưới chị gái, tôi tất bật đủ thứ việc nên chẳng mảy may để ý đến anh. Trong khi anh thì không rời mắt khỏi tôi. Cô bé ngày nào đen nhẻm, mặc những bộ quần áo của chị để lại nay đã khác, phổng phao và xinh xắn hơn nhiều. Tôi để ý đến anh cho đến lúc anh trêu tôi:

- “ Này em khi nào cho anh ăn cỗ thế”

- “Tôi cười nhìn anh trêu lại anh chờ em 5 năm nữa nhé”

Anh mỉm cười nháy mắt tinh nghịch : “5 năm anh cũng chờ”. Cuộc nói chuyện chỉ vẻn vẹn có thế.. 1 tuần sau đám cưới chị, anh liên lạc với tôi. Anh nhắc lại lời bông đùa trong đám cưới như nhắc lại lần nữa: anh chờ em đấy.

Vốn là người hài hước lúc nào anh cũng làm cho tôi cười. Rồi chúng tôi liên lạc nhiều hơn. Anh thường gọi điện gọi tôi dậy vào buổi sáng, kể cho tôi nghe những câu chuyện cười thú vị. Anh khéo léo pha trò làm tôi vui. Chẳng biết từ khi nào “ông già” đã khiến tôi dành tình cảm đặc biệt.
Anh luôn dành cho tôi những điều bất ngờ nhất. Anh mua pháo bông trong ngày tỏ tình tôi. Anh đưa tôi đi chơi biển…Mọi thứ đều lãng mạn và ngọt ngào. Bên anh tôi cảm thấy yên bình và hạnh phúc. Chúng tôi chia sẻ với nhau những chuyện trong quá khứ, quan điểm sống. Tôi chẳng giấu anh điều gì về chuyện tình cảm, còn anh thì khẽ ôm tôi vào lòng và nói “Tin anh nhé!”. Tin vào lời nói của anh, tôi và anh tận hưởng những ngày tình yêu thật đẹp.
Rồi cái ngày chị tôi biết em gái yêu thằng bạn thân mà chị nói rằng hiểu chân tơ kẽ tóc. Chị nhất mực phản đối. Tôi đau khổ không biết chuyện gì đã xảy ra. Chị cho tôi lựa chọn một là tình chị em hai là đi theo cái tình yêu mù quáng của tôi. Tôi nước mắt giàn dụa, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy đến với mình. Tôi hỏi chị lý do. Rồi chị kể về quá khứ của anh đầy thái độ dè bửu. Chị nói anh đã từng yêu một cô bé và sống thử 2 năm. Trục trặc rồi chia tay. Đường ai nấy đi, con trai thì rũ áo chỉ con gái là thiệt thôi. Với quan niệm của chị sau sự việc đó anh không còn là người bạn chị tin tưởng để giao hạnh phúc của em gái cho anh. Với chị người như thế không đáng tin.
Tôi đã khóc khi nghe chị nói ra sự thực. Cái cảm giác người đàn ông của mình đã từng chăn gối với người đàn bà khác, có điều gì đó rất đau đớn trong tôi. Rồi cũng một chút nghi ngờ về anh. Tôi gọi điện và nói lời chia tay. Anh không hiểu rõ lý do tại sao tôi lại như vậy. Anh nói muốn gặp tôi. Với tôi chẳng còn gì nữa. Trời đất như sụp đổ trước mắt tôi. Liệu tôi có quá cổ hủ khi không chấp nhận được anh từng sống thử với người con gái khác. Liệu tôi có vượt qua được gia đình để đến với anh? Bao nhiêu câu hỏi ngổn ngang trong tôi.

Nhưng rồi anh nhất định đòi gặp. Tôi và anh gặp nhau trong quán café quen thuộc. Tôi đã khóc rất nhiều. Tôi đã không kìm được lòng mình mà nói với anh những điều không mấy hay ho mà tôi vừa được biết. Anh nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của tôi.
-Nhìn thẳng vào mắt anh đi em, anh có điều muốn nói!
Tôi cố nhìn lên mặt anh, khuôn mặt thân yêu tôi thương, tôi nhớ. Khuôn mặt quá đỗi quen thuộc với tôi, nhưng sao lúc này mắt anh lạnh lắm, có gì xa lạ như tôi đang dần tuột mất anh.
- Em à! Anh đã định nói với em tất cả. Nhưng anh vẫn chần chừ vì anh biết có thể em không thể chấp nhận. Nhìn em hạnh phúc em không muốn xa em một chút nào, không muốn em buồn chút nào. Đúng là anh đã từng sống thử với cô bạn gái trước đây. Hai năm chung sống ấy giúp anh nhận ra giữa anh và cô ấy có rất nhiều điều không hợp. Bọn anh đã chọn giải pháp chia tay. Điều đó không đồng nghĩa với việc anh bỏ rơi cô ấy, mà là cho mỗi người một cơ hội mới. Anh sống thử thì sao chứ? Anh có làm mất đạo đức hay nhân cách con người anh đâu. Em đừng nói anh là kẻ ăn ốc mà không đổ vỏ. anh chưa bao giờ là người đàn ông không có trách nhiệm. Anh đã từng ở cùng một cô gái, đó là quá khứ của anh. Hiện tại anh yêu em và cần em. Nhưng dường như em và cả gia đình em coi việc anh đã từng sống thử là một tội lỗi không thể tha thứ được. Em không còn tôn trọng anh. Điều đó sẽ rất khó cho tương lai của hai đứa mình. Chúng ta dừng lại. Em hãy đi tìm người đàn ông trong sáng thuần khiết như em mong muốn.
Anh ôm tôi, chúng tôi đã khóc. Anh ra đi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Tôi trách bản thân mình đã nói những lời xúc phạm anh. Trách mình không tin con người và tính cách của anh. Tôi không dũng cảm để bảo vệ hạnh phúc của mình. Nhìn bóng anh khuất dần, khuất dần tôi mới nhận ra mình mất anh thật rồi. 
Ngọc Minh
 

Cuộc sống là khó khăn nếu ta cho là khó khăn , còn dễ dang nếu ta nghĩ là dễ dàng


Những sinh viên “tay không” nhập học ngày ấy - bây giờ


(Dân trí) - Nhờ bạn đọc Dân trí nâng bước vào giảng đường đại học, các tân sinh viên ngày ấy sắp trở thành kỹ sư, cử nhân với các dự định tốt đẹp trong tương lai.

Ngày này 2 năm trước, không có tiền đóng khoản học phí đầu năm nhưngLê Tuấn Danh (quê ở Long An) vẫn khăn gói ra TPHCM, bước tiếp con đường học vấn. Từ khi được Dân trí đăng bài, Tuấn Danh đã được giúp đỡ để theo học khoa Văn hóa du lịch ĐH Sài Gòn, thực hiện những ước mơ cháy bỏng của mình.
Gặp lại chúng tôi, Tuấn Danh vui vẻ tâm sự: “Em rất cảm ơn báo Dân trí, cảm ơn những tấm lòng hảo tâm của mọi người đã giúp đỡ em trong bước đầu khó khăn nhất. Nếu không có các mạnh thường quân, không có lời động viên của mẹ và anh trai chắc em đã bỏ học lâu rồi…”
Những sinh viên “tay không” nhập học ngày ấy - bây giờ
Tuấn Danh tranh thủ học bài ở trường vì thời gian còn lại, em còn phải đi làm thêm để nuôi việc học (Ảnh: Khuất Hậu)
Hiện tại, ngoài việc học ở trường, Danh còn đi làm các công việc thời vụ vì cái khoản “cơm áo gạo tiền” đối với sinh viên nghèo như Danh vẫn khó khăn bội phần. Có hôm em phải nghỉ học để làm thêm, có hôm thiếu tiền đi xe buýt, Danh mượn xe đạp vượt chặng đường hơn 40 phút để đến trường… Tuy vậy, không vì thế mà Danh không theo kịp bạn bè. Ngoài ra, Danh cũng thường tham gia các hoạt động tích cực khác như: mùa hè xanh, hiến máu nhân đạo…
Nhưng có một điều Danh luôn trăn trở là sức khỏe người mẹ thân yêu của em: “Nhiều lần nghe tin mẹ ở quê trở bệnh nặng không có tiền mua thuốc, em phải tức tốc mang tiền dành dụm được về quê, vì nếu không còn mẹ trên cõi đời này, em cũng không còn tâm trạng nào để đi tiếp con đường mình đang bước”.
Cô bé Ng
Cô bé Ngọc Anh (đội nón lá) rất hăng hái tham gia các hoạt động đội nhóm
Cũng “tay không” nhập học như Tuấn Danh, cô bé Ngọc Anh (quê ở Bình Phước), nhân vật trong bài viết: “Mẹ, con nhập trường trong nước mắt rưng rưng” nay đã là sinh viên năm cuối của khoa Xã hội học, trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân Văn TPHCM.
Với nước da ngăm ngăm, dáng người nhỏ nhắn, Ngọc Anh trong mắt thầy cô và bè bạn là cô sinh viên chăm học và cũng rất siêng năng tham gia các hoạt động đội nhóm ở trường và cả các công việc thiện nguyện ở chùa, trại trẻ mồ côi… Vì em nghĩ: “Lúc khó khăn nhất em đã được cộng đồng giúp đỡ thì giờ đây, em phải làm những việc hữu ích như một lời cảm ơn chân thành nhất”.
Năm nay đã là năm cuối, đứng trước kỳ thi tốt nghiệp cực kỳ quan trọng, Ngọc Anh càng chuyên tâm ôn luyện. Tháng 6 năm sau Ngọc Anh tốt nghiệp rồi, cuộc đời em bước sang trang mới, sẽ trở thành lao động chính trong nhà, có thể lo cho mẹ và các em… và chắc chắn là Ngọc Anh sẽ không quên những người tốt bụng đã giúp đỡ em những ngày đầu đi học xa nhà.
Em Trần Văn Được vẫn tiếp tục công việc dạy thêm để trang trải cho việc học (Ảnh: Khuất Hậu)
Em Trần Văn Được vẫn tiếp tục công việc dạy thêm để trang trải cho việc học (Ảnh: Khuất Hậu)
Cũng gặp khó khăn trong ngày đầu nhập học, em Trần Văn Được (quê ở Đồng Nai) còn có người mẹ cần phẫu thuật tim và đã được Dân trí giúp đỡ qua bài viết “Gió ơi đừng lay mẹ rụng”. Sau ca mổ, sức khỏe của mẹ Được đã khá lên rất nhiều và có thể làm vài việc nhẹ. Còn Được đang là sinh viên năm 4 khoa Chế biến thủy sản, trường ĐH Nông Lâm TPHCM với những thành tích học tập đáng khen, năm nào em cũng được nhận học bổng của trường.
Được nhớ lại: “Ngày cầm giấy nhập học trên tay, em không nghĩ mình sẽ được đi học, vì hồi đó mì tôm cũng không có mà ăn, những hôm lên bệnh viện thăm mẹ cũng chỉ đủ tiền đi xe buýt. Nếu không có bạn đọc Dân trí giúp đỡ, trong đó có chú Linh Xuân (Việt kiều Mỹ) hỗ trợ em trong bước khởi đầu trong lúc khó khăn, chắc em sẽ không đứng vững cho tới ngày hôm nay”.
Giờ đây, ngoài giờ lên lớp Được tranh thủ đi làm thêm, tiền thu nhập hàng tháng cũng đủ trang trải cho việc học. Thỉnh thoảng Được dành dụm gửi về cho em trai đang học lớp 12 ở quê nhà và giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn mà em biết.
Nhớ ngày nào, các em còn là những tân sinh viên đang thiếu thốn mọi bề, nay đã “ra dáng” những kỹ sư, cử nhân đang ấp ủ nhiều dự định cho sự nghiệp trong tương lai. Những chặng đường sau này, các em luôn dặn mình phải sống cho xứng đáng với niềm tin yêu của bạn đọc Dân trí đã nâng bước cho mình bước vào giảng đường đại học.
Hồng Nhung - Khuất Hậu
Những sinh viên “tay không” nhập học ngày ấy - bây giờ Những sinh viên “tay không” nhập học ngày ấy - bây giờ10 9 1

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"