Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

Chuông gió ban mai


Chuông gió ban mai
Gió đánh thức cả một miền hoài niệm, cả nỗi tiếc nhớ đã chìm sâu. Người ta muốn trở về, đi đón những ngọn gió tháng mười, để thấy cuộc đời hóa ra còn có niềm vui hoài niệm chứ chẳng phải cứ triền miên bận rộn, toan tính…
Sáng nay vừa mở cánh cửa ra ban công, chiếc chuông gió reo “ping pong… ping pong…” liên hồi. Giữa sớm mai tinh khôi, tiếng chuông gió như reo vui chào ngày mới. Không hiểu sao tôi cứ luôn nghĩ rằng gió bao giờ cũng mang theo điều mới mẻ, có thể là một mùi vị thân quen nào đó, đủ chạm khẽ vào ký ức, đánh thức dĩ vãng tưởng đã mờ phai. Và thật lạ, gió cho tôi cảm thức về sự tồn tại của mình trong đời sống này, thiên nhiên này…
Tháng mười rồi, những ngọn gió cũng đã khác nhiều. Chẳng còn cái gió khô nóng mùa hạ, cái ẩm ướt của gió mùa xuân cũng còn lâu mới tới, và cái rét thấu xương của gió mùa đông bắc thì đang thập thò đâu đó, hình như ở phía sau tàng mây thâm thẫm kia. Gió tháng mười se se lạnh, khiến người ta muốn trở về, đi tìm một nơi ấm. Xa xa, nắng tháng mười dát màu vàng ươm trên mái phố.
Nhưng tháng mười, gió Hà Nội có khác với gió ở nơi bạn đang sống - nơi lúc nào cũng có thể gặp cái se se lạnh? Tôi tự hỏi, rồi lại quả quyết trả lời: Khác chứ. Chẳng khác mà người ta, dù ở đâu, vẫn lại cứ thổn thức nhớ ngọn gió heo may Hà Nội. Nhớ đến cồn cào nếu đã từng sống một đoạn đời nào đó với mảnh đất này. Nhớ đến quay quắt một góc phố nơi một thời tuổi trẻ đã từng hẹn hò cho mối tình đầu hay tình cuối. Để cứ tháng mười, cứ đến tiết trời se se lạnh là muốn trở về, dù chỉ chốc lát thôi, trong buổi tối đường Nguyễn Du, Quán Thánh, Thanh Niên rồi trở về, sà vào một góc phố nhỏ, nơi đó ấm áp bát ốc luộc, bắp ngô nướng hay ngậy thơm bát lục tào xá ấm áp vị gừng…
Trong ngọn gió tháng mười ấy, có thể không thể gặp được “tiếng dương cầm trong căn nhà đổ” như cái hồi nhạc sĩ Phú Quang viết, nhưng thật dễ để cảm nhận thoang thoảng đâu đây là hương thơm của cốm, ngào ngạt trong tóc là mùi hoa sữa… Gió đánh thức cả một miền hoài niệm, cả nỗi tiếc nhớ đã chìm sâu. Người ta muốn trở về, đi đón những ngọn gió tháng mười, để thấy cuộc đời hóa ra còn có niềm vui hoài niệm chứ chẳng phải cứ triền miên bận rộn, toan tính…
Bạn không về Hà Nội được trong mùa Thu này. Đêm qua, từ một nơi rất xa, bạn email kể kỷ niệm về những ngôi biệt thự Pháp với 26 bậc cầu thang mòn nhẵn tuổi thơ. Và bạn ước mình là con chim sẻ ri nhỏ bé chao liệng trên nóc mái, nơi có ống khói cũ vươn cao lên nền trời thu xanh mơn man. Dẫu biết rằng những cột khói cao kiêu hãnh hồi nào, giờ cũng nhỏ nhoi giữa chốn đô thành, bên cạnh là những tòa nhà cao chót vót, ngạo nghễ ánh mắt nhìn xuống, vừa như nuối tiếc, vừa như ban ra chút niềm thương cảm. Chỉ có bầy sẻ ri là hồn nhiên vờn quanh những ống khói, chơi trò cút bắt trên những mái phố màu trầm. Rồi bạn lại mơ mình là ngọn gió tháng mười, mang theo hơi sương mát lạnh, phả vào những đám rêu, mấy cành dương sỉ, mấy nhánh si, nhánh sanh mà mấy chú chim nhả hạt cách đây ít lâu đã bật chồi xanh mỡ màng.
“Chỉ giản dị vậy thôi” - bạn bảo. Song tôi biết, giờ đã hiếm hoi còn người có nỗi nhớ, niềm ước ao như bạn. Nhưng thôi, giữa những đợt gió tháng mười, nếu ở xa Hà Nội, thì ước mơ cũng là một cách để nhớ, để thương và yêu thành phố này.
Hoàng Thu Phố


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"