Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Hà Nội ,22 /6/13

Đôi lúc cảm thấy đời luôn cho tôi cảm giác tẻ nhạt….
          + Cảm giác đơn độc giữa bộn bề cuộc sống.
    +Nỗi đau tôi giấu đằng sau nụ cười nhạt.
   +Đôi lúc lại muốn biến khỏi thế giới này.
+Quên hết mọi chuyện….
Có nhiều người bảo tôi ngốc!
Thật ra

 + Tôi đã quá đau vì sự thờ ơ của mọi người.
+Mất niềm tin vào những người tôi yêu quý.
   +Có yêu thương nào thuộc về trái tim tôi đâu.
Chẳng qua chỉ là nghĩa vụ , sự thương hại!
Thôi thì 
Tôi buông , tôi thả!
Tôi trả hạnh phuc về nơi tôi đã vay mượn………

3 Đồng Xu


Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
***
Valodia, Sasha và Tanhia là bộ 3 của trường trung học phổ thông của một thành phố nhỏ Xmolenxco chơi với nhau rất thân. Tuy 3 người học khác lớp nhau nhưng cùng trường, Valodia là chàng thanh niên mạnh khoẻ, tế nhị và nhã nhặn với mọi người. Còn Sasha học dưới một lớp, nhỏ con, nhanh nhẹn và học giỏi. Đôi bạn trai này gần nhà nhau và chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Họ đã từng bên nhau trong mọi xó xỉnh của thành phố khi còn ấu thơ. Khi lên trung học họ quen với Tanhia, một cô gái mới lớn được xếp vào hàng hoa khôi của trường. Tanhia có đôi mắt xám cùng mái tóc màu hạt dẻ rất nhí nhảnh. Ba người chơi với nhau thân thiết đến nỗi các bạn học của cả trường đều biết. Bọn lớn ở trường thường hay bàn tán về quan hệ của bộ 3 này. Có người thì cho là Valodia và Tanhia là một cặp, có người thì cho là Tanhia yêu Sasha... Cuối cùng thì mọi người chỉ biết là ba người này chơi thân với nhau còn hơn cả ruột thịt.

Nói thẳng ra trong trái tim của Valodia lẫn Sasha đều muốn cất giữ hình ảnh của người bạn gái thân thương Tanhia cho riêng mình. Nhưng tình bạn giữa đôi bạn trai mạnh mẽ đến mức không bao giờ hai người dám nghĩ đến chuyện thổ lộ tình yêu với Tanhia. Họ không muốn tình bạn giữa 3 người phải tan vỡ. Tanhia cũng vậy, cô biết rằng cả 2 người bạn trai đều rất yêu mình, nhưng chưa một lần nào cô thiên vị ai, vì cả Valodia và Sasha đều tốt và đáng trân trọng như nhau, hơn nữa 2 người bạn trai lại quá thân thiết và gần gũi.
Thời gian rồi cũng trôi đi mau, 2 người bạn trai ra trường và công tác ngay tại thành phố, còn Tanhia thì đang học năm cuối của trung học. Họ vẫn gặp nhau hàng tuần, đi xem và thường đi khiêu vũ cùng nhau vào những ngày cuối tuần. Tình cảm vẫn mặn nồng như khi còn học trong trường, chỉ có điều là họ gặp gỡ nhau ít hơn.
Rồi chiến tranh xẩy ra, cả Valodia va Sasha đều được gọi nhập ngũ cùng ngày, Tanhia thì tham gia vào đội cứu thương của quận đoàn. Ngày hôm sau là ngày lên đường ra mặt trận, cả 3 hẹn gặp nhau tại nhà của Tanhia. Tối hôm đó như những lần gặp trước, họ có mặt rất đúng giờ. Nhưng ai cũng trầm lặng và ít nói hơn. May mà Tanhia còn chạy qua chạy lại chuẩn bị đồ ăn cho bữa tối. Khi cả 3 đã cùng ngồi bên nhau, im lặng, thì Sasha cất tiếng:
- Ngày mai là ngày bọn mình lên đường rồi mà ngày về thì không biết trước, có điều mà có lẽ không phải riêng mình mà chắc là cả Valodia nữa muốn nói với Tanhia rằng bọn anh rất yêu em.
Như đã chuẩn bị cho câu nói từ lâu lắm rồi, Tanhia không hề bối rối ngắt lời:
- Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
Valodia nói cuối cùng:
- Tanhia, thú thật anh rất muốn có em trong đời, nhưng anh không muốn mất đi tình bạn đã có giữa chúng ta. Thật khó, nhưng cũng đến lúc chúng mình phải đối diện với sự thật rồi.
Họ lại im lặng, không khí trầm hẳn xuống. Chẳng còn bao lâu nữa là đến giờ phải chia tay. Tanhia đi vào bếp, làm một chiếc bánh ngọt và để vào lò, sau đó đi ra và nói với hai người:
- Em đã làm một chiếc bánh ngọt để chúng ta cùng ăn trước lúc chia tay.Trong chiếc bánh đó em có đặt một đồng xu nhỏ, nếu anh nào ăn bánh mà trong đấy có đồng xu thì em sẽ yêu người may mắn đó, còn nếu em nhận được đồng xu thì có nghĩa mãi mãi chúng ta chỉ là bạn của nhau như bây giờ, các anh thấy được không?
Chẳng còn cách nào hay hơn, thế là mọi người đồng ý. Khi Tanhia mang bánh vào phòng, thì thấy Valodia và Sasha đã đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời tối đen nói chuyện với nhau rất thân mật, có lẽ họ tìm cách để làm giảm nỗi hồi hộp trong lòng mình. Sau khi Tanhia cắt chiếc bánh ra làm ba , cô mời 2 anh vào bàn. Họ lại im lặng nhìn vào chiếc đĩa đựng bánh đã để sẵn ở giữa bàn. Một phút trôi qua, rồi hai phút... Cuối cùng thì Tanhia nói:
- Bây giờ em sẽ quay chiếc đĩa thật mạnh nhé. Khi nào đĩa dừng thì từng người sẽ nhận lấy phần bánh trước mặt nhé.
Như để phá tan sự im lặng đáng sợ này, Tanhia quay đĩa thật nhanh. Trái tim trong lồng ngực của Valodia và Sasha như muốn vỡ tung vì hồi hộp. Chiếc đĩa từ từ dừng lại. Vẫn với cá tính quyết đoán của mình Sasha nhận lấy phần bánh trước mặt mình đầu tiên và từ từ cho vào mồm. Rồi đến lượt Valodia và Tanhia lấy phần tiếp theo... Họ nhai từng lần một chậm. thật chậm.
Bỗng Sasha reo lên thật to và lấy từ miệng mình ra một đồng xu, anh lao vào ôm lấy Valodia và sau đó bế bổng Tanhia lên. Trong lúc Sasha đang vui sướng đến tột độ thì Valodia lặng lẽ vào phòng vệ sinh rửa mặt, một lúc sau anh quay ra và bắt tay chúc mừng Sasha. Valodia xin về sớm để 2 người ở lại tâm sự. Tiễn anh ra cửa mà nước mắt Tanhia giàn giụa hai hàng, cô ôm Valodia và bỗng oà lên khóc nức nở...
***
Thời gian 3 năm trôi đi cũng thật là nhanh, Valodia trở về thành phố thân yêu của mình với nỗi buồn vô tận vì Sasha người bạn từ ấu thơ của mình đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Tanhia đã biết tin này, trái tim của người con gái như sắt lại. Ngay sáng hôm sau khi về Xmolenxco, Valodia đến thăm lại cô bạn gái Tanhia hồi học sinh của mình. Vẫn căn phòng này, năm xưa có tiếng cười nói của cả 3 người mà giờ đây chỉ còn 2. Valodia kể cho Tanhia về những ngày gian khổ của mình ở chiến trường, kể về sự hy sinh dũng cảm của Sasha trong cùng tiểu đội chiến đấu với mình. Valodia kể trước lúc tắt thở Sasha đã lấy từ túi ngực mình ra đồng xu năm nào và trao cho Valodia, sasha ra đi và chỉ muốn trao lại tình yêu của mình với Tanhia cho Valodia mà thôi.
Tanhia lặng lẽ đi ra phía cửa sổ, nơi mà Valodia va Sasha lần cuối đã đứng đó. Valodia đứng dậy, anh lại gần Tanhia, đặt một tay lên vai Tanhia, còn tay kia anh cho vào túi và lấy ra hai đồng xu nhỏ giống nhau đưa cho Tanhia. Và cũng chính lúc đó Tanhia xoè lòng bàn tay trái của mình ra, trong đó cũng có một đồng xu y trang như thế. Hai người lặng lẽ ôm lấy nhau, nước mắt Tanhia lại chảy dài như đêm nào đó tiến Valodia về trong khi Sasha vui mừng vì nhận được đồng xu may mắn của mình.
Sau này Valodia và Tanhia trở thành vợ chồng của nhau, và hàng năm cứ đến ngày mất của Sasha họ lại cùng nhau ra nghĩa trang thăm lại bạn cũ của mình cùng với 3 đồng xu luôn trong tay.
***
Ba đồng xu thật nhỏ nhưng nó lại tượng trưng cho tình bạn và tình yêu cao cả của 3 con người cao đẹp. Tại sao lại có 3 đồng xu nhỉ. Khi kể lại chuyện này cho mọi người Tanhia luôn cầm 3 đồng xu đó trong tay:
- Hôm đó, tôi đã cố tình chọn 3 đồng xu và đặt vào 3 góc của chiếc bánh, vì tôi không muốn mất người nào cả. Ai cũng nhận được phần của mình với đồng xu trong ấy. Chỉ có Sasha, anh ấy quá chân thành và quá yêu tôi nên khi cắn phải đồng xu thì đã reo lên. Trong lúc đó Valodia lặng lẽ vào nhà vệ sinh để lấy đồng xu ra khỏi miệng mình rồi âm thầm cho vào túi quần. Còn tôi, khi thấy Sasha vui đến tột độ thì không còn đủ can đảm đưa đồng xu của mình ra nữa mà lặng lẽ dấu đi, nhưng cũng chính hôm đó tôi biết rằng trong đời tôi được chứng kiến một tình bạn thật vĩ đại và lòng cao thượng vô biên của Valodia, vì tôi biết rằng trong túi Valodia lúc đó đang có đồng xu thứ 3.

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Bản Giao Hưởng Không Mùa


Lá thư của bố báo tin mẹ đang ốm đến với Việt trong một buổi chiều mưa nhẹ và gió dìu dịu , khi nó mò ra bưu điện lục xem có tiền gửi ở quê lên không. Việt hơi nhăn mặt khi “soi” cái phong bì mỏng lên trời và không thấy them gì khác, trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi báo một điều nó chẳng mong chờ . Nó gập thư tư cái phong bì nhét xuống đáy ba lô , leo lên cái xe mượn của Ti phóng vù về trường không một lần bóp phanh.
– Thế ruốt cuộc mày có đi không? Lằng nhà lằng nhằng mất thời gian quá! – Cường cáu gắt .
-Tao không biết . Để tao nghĩ đã . –Việt nhập nhằng .
- Nghĩ cái khỉ mày ý . Mày thì có cái cóc khô gì mà suy với nghĩ !!! Không đi thì cứ nói là không đi. –Minh nói to đến nỗi cô bán hang ngước mắt nhìn cả bọn một cách ngạc nhiên pha lẫn e dè.
Ly  nguýt Minh một cái rồi quay ra dịu dàng với Việt:
-Thế anh có chuyện gì à?
Việt định nói nhưng ngập ngừng rồi lại thôi. Ngọc đang đứng lựa một cái áo hai dây cũng quay ra hất hàm :
Xời ! Có chuyện gì thì xổ béng ra. Mập mà mập mờ ngứa mắt quá!
Việt tặc lưỡi thò tay moi lá thư ném lên :
Dạ đây ! mấy ông bà liếc qua đi ạ!
Ngọc bắt lấy cái thư , đọc lướt qua , rồi vừa tủm tỉm cười vừa chuyền tay cho mấy đứa còn lại . Cường đọc cuối , nó giơ lá thư lên và nhăn mặt :
Và thế là mày tính sẽ nghỉ hai ngày cuối tuần …. ở quê với ông bà già vì lá thư này à?
Việt gật đầu rồi lại lắc :
Tao cũng chưa biết nữa. Thế với bảo phải nghĩ.
Ly mân mê một cái gấu quần , để đoán chất vải , giọng nhè nhẹ bâng quơ :
Nhưng hôm nay đã là thứ 6 , mai định đi hồ Núi Cốc rồi , anh còn nghĩ tới bao giờ nữa?
Việt chưa kịp trả lời thì Minh đã quàng vai nó thân mật :
Đã hai năm có lẻ mày lên đây học , tao có thấy bao giờ bà già mày ốm iếc gì đâu . Cụ khỏe như thể voi Tây Nguyên ý ! Chắc là nhớ thằng con giai quý tử quá nên lòe mày về chơi thôi.
Tiếng cười vang lên trong shop , Việt đỏ bừng mặt :
Mày câm đi ! Những câu thế mà mày cũng sủa được.
Mắt Minh long lên , nó vứt vội cái sơ mi trắng viền đen đang cầm trên tay  xuống.
- Mày muốn chơi hả , tao chiều?
Thấy hai thằng lườm nhau có vẻ sắp to chuyện, Xù cuống cuồng nhảy vào giữa:
- Này , này ! Dừng ngay ! Hai ông nên biết kiềm chế . Có gì thì vào nhà vệ sinh nữ mà giải quyết , không đóng phim hành động ở đây nhé!
Việt nhổ một bãi nước bọt , quay ra lựa một cái áo khác . Cường nhìn Việt chăm chú:
-Chắc cũng không vấn đề gì đâu. Các cụ hay cảm vặt ấy mà! Thỉnh thoảng ho vài cơn là nửa làng biết.
Minh "tinh" nhếch mép một cái , tiếp tục đá đểu :
- Tao thì vẫn cho là cụ chán chơi với lợn , gà rồi nên muốn thằng con giai về đấm bóp.....
- Ông tắt đài đươc rồi đấy! Ly nheo mắt , rồi nó nhìn sang Việt. - Em đồng ý với anh Cường , chắc là mẹ anh chỉ hơi mệt thôi , người già thường thế mà! Anh cứ yên tâm mà đi với bọn em.
Việt nhún vai , giọng mệt mỏi:
- Anh cũng chẳng biết thôi anh về kí túc xá trước đây. Có gì thì nháy máy.
Nó cầm chìa khóa xe của Ly bước ra ngoài trong tiếng huýt sáo trêu chọc của Minh.
3.
Nhà Việt chẳng thuộc loại khá giả gì . Gọi là được thì tức là cũng chật vật mới nuôi nổi thằng con học đại học có ti tỉ nhu cầu như bao người bình thường ở thành phố. Về cơ bản , Việt không hư , không phá phách , không bỏ học , nhưng từ ngày chơi với bọn Ngọc "Xù" , Việt mới hiểu nỗi khổ của thằng con trai thấy mình hoặc thua kém bạn bè hoặc phải dựa vào một đứa con gái khác , như việc nó phải dùng xe máy của Ly chẳng hạn. Cả Cường, Xù , Minh và Ly đều là những đứa người Hà Nội giàu có , tiền vừa tiêu vừa ném. Khi với chúng nó " money is  no problem" thì Việt lại khá khó khăn . Việt  yêu cầu bố mẹ gửi tiền lên nhiều hơn , lấy lí do học phí tăng và cần phải mua thêm sách vở. Hai năm học đại học , Việt không về thăm bố mẹ lần nào . Nó tự nghĩ , mình đã sống hai mươi năm với bố mẹ , bây giờ đi hai , ba năm làm gì mà phải về. Đôi khi nó cũng nhớ nhà , nhớ quê. Kỷ niệm thơ ấu thỉnh thoảng cũng hiện ra khi rõ ràng khi mờ mịt . Nhưng những nỗi nhớ đó thường sẽ được khảo lấp ngay bởi những buổi party , những cuộc chơi thâu đêm , tất cả đã nhanh chóng dập tắt moi nỗi nhớ nhung và mong mỏi về quê trong  Việt . Cũng có lúc ngồi một mình vào những đêm muộn muộn khi thằng bạn Hải Phòng hay Khánh Hòa gì đó ở chung phòng đã ngủ khì , tạm kết thúc những cuộc chơi liên miên , Việt cũng thấy nhớ mẹ , nhớ lắm lắm. Vì nó nhớ khi còn nhỏ vào những giờ thế này khi đã leo lên giường đánh được một nửa giấc , chợt tỉnh giấc vì một trận mưa rào hay tiếng dế kêu to , Việt thường vẫn thấy mẹ ngồi bên chiếc đèn dầu vặn nhỏ vì sợ sáng quá nó thức , khi thì tính tiền vải lụa bán trong ngày , lúc thì xem lại sổ sách câu giống đã thu mua.... nó lại lăn ra ngáy tiếp. Những việc đó ngày xưa với đứa trẻ như Việt là khó hiểu , nhưng nó cũng lờ mờ đoán ra là mẹ đang tìm cách kiếm tiền. Mặc dù mẹ nó lăm lộn làm ăn buôn bán như thế nhưng lại rất hiền. Thường bênh nó mỗi khi bố đánh đòn vì nó đi chơi trốn bữa. Việt nhớ nhưng nó cũng chỉ nhớ được đến thế thì hoặc thằng bạn cùng phòng mò dậy càu nhàu vì đèn vẫn sáng hoặc di động nó rung , hoặc ý nghĩ về bài hàm số đang dở dại lấn chiếm , hoặc những cái tương tự như thế....
Lần này thấy bố viết thư báo vậy Việt hơi băn khoăn , nó cũng muốn về xem mẹ ốm ra sao nhưng cũng không muốn bỏ chuyến đi chơi đã chuẩn bị sắp xếp cả tuần. Việt thầm nghĩ một mình cho đến khi đầu nó bung ra như búa bổ thì có tiếng gõ cửa.
- Ai đấy?
-Em. - Giọng của Ly " Ti" .
Việt bước chân ra mở cửa Ly Ti bước vào, vứt cái xắc suống ghế , ngồi phịch lên giường, rút một điếu thuốc ra châm lửa hút:
- Mai anh đi đấy chứ?
Việt khép cửa , nó quơ đống quần áo nhàu nát và bừa bộn trên giường ném vào một góc , hỏi bâng quơ một câu để tránh vấn đề:
- Em .... đi gì đến đây vậy?
Ly hồn nhiên trả lời một câu làm Việt phải giật mình:
- Minh " tinh" đèo.
Ly nhả khói đưa tay ra vuốt mái tóc mượt mà:
-Hmm...hum...sao? Anh có đi không vậy?
-Chắc không , anh nghĩ anh nên về thăm mẹ. - Việt buông giọng nhìn ra cửa sổ đóng kín, chèn bằng một khúc ghỗ ẩm ướt.
Ly rùng mình nhìn chồng sách bụi bặm trên tủ và đống xoong nồi lỉnh kỉnh ở cuối phòng, nó lắc lắc tay Việt:
- Này , anh không đi thật à?
Việt vẫn không quay mặt lại:
- Ừ không đi , đâu thể phân thân được!
Giọng Ly nghe nho nhỏ:
- Anh bỏ em cho Minh "tinh" thật à?
Việt thấy lạnh người  vì Ly đụng đúng vào điều mà nó đang nghĩ. Trong năm đứa , Cường và Xù là một đôi . Còn cả Việt và Minh đều thích Ly. Từ trước đến nay , Ly luôn dành tình cảm cho nó nhiều hơn .Tuy thế , Minh chưa bao giờ bỏ cuộc cả , Việt biết nó luôn rình cơ hội thích hợp để cướp trái tim Ly đi...
Việt đá một câu để thử :
-Em đi với nó cũng có sao đâu!
Ly đứng phắt dậy , nhặt xắc bước thẳng ra cửa . Việt chồm dậy hốt hoảng , nó bước theo rút điếu thuốc trên môi Ly ra :
- Được , anh ..... đi :
Ly quay lại tát yêu một cái vào mặt Việt :
- Đấy thế mới là anh chứ! Lúc nãy em nói đùa đấy . Xù nó đèo em đến đây.
Việt thấy nhẹ cả người , nó chào , rồi đóng cửa lại . Bước gần phía cửa sổ , Việt gỡ tấm ghỗ , mở toang cửa ra , một luồng gió mát ùa vào làm nó nhẹ nhõm hơn đôic hút . Nó không về chắc mẹ cũng không giận , mà có giận thì cũng chẳng sao.
4.
Năm giờ sáng, trời vẫn còn tối ....Cường và Xù cười đùa rôm rả . Minh như thường lệ , một mình một xe , vừa đi vừa huýt sáo , thỉnh thoảng liếc sang xe Việt đang đèo Ly , nó đã quen nên ko còn thấy tức nữa , chỉ đôi lúc trêu Ly vào câu mặc ánh mắt ít thiện cảm của Việt . Minh cười khẩy:
- Cậu công tử nhà quê có quen đường dài không đấy? Hay đảo Ly sang đây đèo hộ cho!
Việt nhếch mép, cố ghìm giọng nói cho vừa:
- Quen hay không thig vẫn hơn xa mày!
Minh nheo mắt :
- Tao thách!
Việt cảm thấy từng mạch máu của mình nóng lên:
-Thích thì chiều!
Minh cười ha hả:
- Được lắm . Cường ơi , bắt hộ tao này! Từ đây ra quốc lộ mười ba khoảng gần hai mươi cây , thằng nào đến trước thì đèo Ly hết phần còn lại . ok?
Việt không đáp nó ép thẳng côn , lên ga bốc xe đi... Minh chậm rãi về số một rồi lên số hai ,ba, nó chồm xe lên , không chịu kém phần, lướt qua đánh đuôi quệt vào chân Việt một cách khiêu khích . Việt cuống lên , vuốt ga nhích xe rồi quẫy một cái vào đầu xe làm xe của Minh lảo đảo , nhưng Minh gượng lại ngay nhanh chóng bám bóng lái theo . Việt thấy rõ bất lợi của mình nếu trên một đoạn đường thẳng thì chiếc xe tay ga của nó còn cơ , nhưng với một đoạn đường lên xuống ngoằn ngoèo bất thường thế này thì hộp số vòng như con xe của Minh mới là quá lợi. chwua kể nó còn phải kẹp Ly ngồi sau nữa. Hai đứa đi được khoảng năm phút thì còi cơ động rú lên sau lưng . Minh hét to :
- Cám được dừng . Mày còn đang đèo Ly đấy.
Việt mím môi . Nó rú ga cố lên được chừng hai giây , đá chân chống xuống hơi nghiêng xe quẹt bụi mù mịt . Minh ở đằng sau dính trọn đám bụi đành ép sát xe bám lòng đường và giảm côn.Việt cười đắc thắng , nó tắt đèn đuôi và nháy trái nháy phải liên tục để cắt đuôi cơ động . Chợt Ly hét to , từ phía trước mù mịt bỗng xuất hiện một chiếc xe máy đi ngươc chiều . Việt siết mạnh phanh tay , chân mài xuống mặt đường , cố quăng xe sang bên cạnh, mặt nó đập thẳng vào đồng hồ số , Ly chỉ bị va vào lưng Việt rồi ngã nhẹ xuống. Việt thấy máu dồn lên trán , nó gục xuống đường , nhả cái xe đang bốc khói ở bánh. Việt nghe tim đập mạnh , mắt nó từ từ mờ đi khi thấy Ly leo lên xe Minh phóng thẳng. Còi cơ động vẫn rú sát sau lưng Việt , nó lịm đi trước khi không còn hay biết gì , thấy mình như đang ở giữa một lớp học...
Cô giáo dịu dàng :
- Hôm nay các em muốn làm gì nào?
Cả lớp đồng thanh :
-Nghe kể chuyện ạ!
Cô giáo gật đầu và cười :
- Được . Vậy thì cô sẽ kể cho các em nghe một câu chuyện . Ngày xưa , có một anh chàng vô cùng yêu vợ , nhưng anh ta không có cách nào để chứng minh. Vợ anh ta liền nói : " Anh hãy về nhà mang quả tim của mẹ anh tới đây, như thế em sẽ tin anh yêu em." Chàng trai suy nghĩ: Mình sống với mẹ trong hai mươi năm đầu đời, nhưng có thể sống với vợ gấp ba khaongr thời gian ấy..." Anh ta liền trở về nhà.
Vừa nhìn thấy con , mẹ anh ta reo lên : "Ôi , con về thăm mẹ đấy ư? " Đứa con chẳng nói chẳng rằng móc lấy trái tim mẹ rồi chạy về nhà vợ . Trên đường d, anh ta chưa kịp ngồi dậy thì có tiếng nói phát ra từ trái tim người mẹ : " Con à, con có ...đau...không...?"
5.
Việt từ từ tỉnh dậy , cảm thấy hơi mấm từ một bàn tay . Việt nghe thấy tiếng ho và một giọng nói quen lắm vang lên:
- Bà nghỉ đi chứu. Bà đã trông nó suốt cả đêm rồi, người thì hãy còn ốm....
Bàn tay ấy vẫn đặt trên tay nó, ấm áp một cách lạ thường. Việt nhớ lại lời nói của cô giáo : "Tình yêu mẹ dành cho con giống như một bản giao hưởng không mùa , nó lặng lexaam thầm và ngân vang mãi, càng lắng nghe càng thấy cảm động".
Việt mở mắt ra.
Nó khóc.....

Chiếc Cốc Vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...
Kỷ niệm ba tháng yêu nhau, cô suy nghĩ mà không biết nên tặng anh món quà gì. Cuối cùng cô chợt nhớ ra, anh nói rất thích không khí của bữa cơm đầm ấm. Vậy, cô sẽ nấu cho anh một bữa cơm.

Cô mua rất nhiều sách nấu ăn về đọc, chọn các món ăn mà cô nghĩ là anh sẽ thích, tỉ mỉ tập nấu. Một tuần trôi qua, cô có thể nấu ngon tất cả các món ăn mà cô đã chọn lựa ra.

Chủ nhật hôm đó, cô mời anh đến. Anh rất ngạc nhiên trước tài nấu nướng của cô. Người ta nói quả không sai, muốn tới trái tim của một người đàn ông, trước hết phải thông qua dạ dày. Anh nắm tay cô:

- Cuối tuần sau, anh dẫn em tới gặp bố mẹ nhé.
Cô sung sướng gật đầu.

Bố mẹ anh là người làm ăn buôn bán, tuy không thực sự giàu có nhưng cũng được xếp vào hàng khá giả. Cuộc chuyện trò diễn ra khá vui vẻ. Cuối bữa cơm, hai bác hỏi về gia đình cô. Cô nhỏ nhẹ:

- Bố mẹ cháu đều là giáo viên cấp ba.

Bố mẹ anh liếc nhìn nhau. Ngoại hình tốt, nấu ăn ngon, nhà gia giáo, có thể thông qua.

Anh hôn nhẹ lên môi cô chào tạm biệt:
 Bố mẹ anh có vẻ thích em.

- Lúc mới đến em rất lo, không biết hai bác có hài lòng không, giờ thì em có thể yên tâm một chút rồi.
Cô đáp lại bằng một nụ hôn lên má anh.

- Chúc anh ngủ ngon.

Cô nhìn theo bóng dáng anh đang hòa vào bóng tối. Cô quay lại khép cửa, thấy tim mình đập rộn. Cô ôm chiếc cốc vào lòng, cảm giác tình yêu của mình ngày một lớn dần.
Kỷ niệm bốn tháng yêu nhau, hai người đã lên kế hoạch đi du lịch vào cuối tuần. Cô rất mong đợi, đã lên danh sách rất nhiều việc cần làm. Cô tưởng tượng đến bãi biển cát trắng sóng vỗ xô bờ, anh và cô sẽ lãng mạn đuổi nhau trên đó. Cô tưởng tượng đến vòng tay anh ấm áp ôm cô, hai người ngồi trên những mỏm đá mát lạnh, phóng tầm mắt ra xa. Cô xấu hổ ôm mặt cười. Biển rộng, trời rộng, tình rộng mênh mông.

Nhưng trước hôm khởi hành, anh gọi điện:

- Tuổi anh với tuổi em không hợp. Bố mẹ anh không đồng ý nữa em à.

Chiếc điện thoại suýt trượt khỏi tay cô. Bao nhiêu mơ mộng vụt tắt.
- Nhưng anh sẽ thuyết phục xem sao.

Giọng anh ở đầu dây bên kia chần chừ. Cô buông điện thoại, lẳng lặng nhìn chiếc cốc. Vết rạn đầu tiên.
Tình yêu của họ tiếp tục trong giấu diếm. Những lúc bước đi trên đường, anh không còn dám nắm tay cô như trước nữa. Những quán quen họ không dám đến, những cuộc gặp gỡ cũng thưa dần. Cô rất buồn, nhưng không để anh biết. Cô khóc hàng đêm, cho đến khi nước mắt cạn, cô chỉ có thể bó gối ngồi nhìn bóng đen của bầu trời. Nhưng cô vẫn tin anh là một nửa của đời mình, vẫn tin tưởng rằng bố mẹ anh sẽ nhận ra được sự chân thành trong tình yêu của họ.

Kỉ niệm năm tháng yêu nhau, trong lúc đi siêu thị chuẩn bị nấu cơm, cô thoáng thấy bóng anh. Chần chừ một lúc cô quyết định đi theo. Cô trông thấy anh bước vào quán cafe vui vẻ cười với một người con gái khác. Trông bộ dạng 2 người có lẽ đã quen nhau từ lâu. Anh gạt bọt kem còn dính lại trên khóe miệng cô ấy. Tim cô nhói đau. Cô quay gót tự nhủ: chắc chỉ là bạn thôi.
Buổi trưa, lúc ngồi ăn cơm với anh, sau một hồi suy nghĩ cô liền hỏi:

- Sáng nay, em thấy anh ngồi cùng một người con gái.

Anh vội vàng bỏ đũa:

- Cô gái ấy chỉ là bạn thôi

Cô gắp thêm một miếng thức ăn vào bát cho anh, không nói gì. Là bạn thôi sao anh phải hoảng hốt như vậy.

- Em không giận anh chứ.

Anh đưa đôi mắt của một kẻ có lỗi nhìn cô. Sao anh phải dùng đôi mắt này? Cô lắc đầu:

- Có gì đâu mà giận. Em có bạn, anh cũng có bạn mà.
Ánh mắt cô xa xôi nhìn qua cửa sổ. Vết rạn thứ hai.

Tháng thứ sáu yêu nhau, anh vui mừng lao đến chỗ cô ở.

- Em ơi bố mẹ đồng ý chuyện của chúng ta rồi. Ông bác họ anh có tài xem tướng, ông ấy nhìn thấy ảnh của em trong ví anh. Anh đang hoảng hốt không biết phải giải thích thế nào thì ông ấy bảo tướng của em vượng phu ích tử, lấy được em công việc làm ăn của gia đình anh tất sẽ phát đạt. Bố mẹ anh nghe thấy thế liền lập tức bảo anh đến chổ em để báo tin. Anh vui quá. Vậy là chúng ta lại được ở bên nhau rồi.

Anh bế cô lên xoay vòng. Cô nhìn vào chiếc cốc sứ đặt trên bàn mỉm cười. Những vết rạn dường như đã lành lại, hạnh phúc đôi khi phải chờ đợi.
Bố mẹ anh đến gặp bố mẹ cô bàn chuyện cưới xin. Trai khôn dựng vợ gái lớn gả chồng, điều đó là lẽ đương nhiên. Đêm đấy, cô ngủ cùng mẹ. Mẹ thương con gái hỏi:

- Con đã nghĩ kỹ chưa. Mẹ thấy gia đình bên đó cũng không có gì đáng chê trách cả. Nhưng chỉ sợ sau này có việc gì, người ta lại đổ lỗi cho số má thì khổ con à.

- Mẹ đừng lo, chúng con thật lòng yêu thương nhau, sẽ không có chuyện gì xảy ra được đâu mẹ ạ.
- Mẹ biết vậy, nhưng ý trời, mình không làm chủ được.

Cô choàng tay ôm lấy mẹ:

- Hình ảnh của anh ấy đã khắc sâu trong tim con mười năm nay rồi. Đời này con chỉ lấy mình anh ấy thôi.- Khờ dại.

Mẹ cốc lên đầu cô.

- Con gái si tình là khổ.

Cô mỉm cười. Cô vẫn tin anh. Một người cậu bé sẵn sàng cõng một người cô bé bị đau chân trên suốt một quãng đường dài, lúc trưởng thành không thể không là người đàn ông đáng tin cậy.

Bố mẹ anh định ngày cưới vào cuối năm. Ngày hôm đó tình cờ chính là ngày kỉ niệm chín tháng yêu nhau. Cửu, một con số đẹp. Tình yêu của họ sẽ mãi quấn quýt không rời. Cô thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Anh dẫn cô đi chọn váy cưới. Chiếc váy cưới màu trắng giản đơn tinh khiết nhưng vẫn tôn lên tất cả những nét đẹp của người phụ nữ. Cô soi mình vào trong gương bắt gặp một hình dáng xinh đẹp. Đôi mắt biết cười và đôi môi căng mọng. Cô cười và người đó cũng cười theo. Nhân viên bán hàng đội cho cô một chiếc vương miện lên đầu. Cô cảm thấy mình hệt như một nàng công chúa. Rèm mở, cô hiện ra trước mắt anh choáng ngợp, lộng lẫy. Anh nhẹ hôn lên bàn tay rồi bế bổng cô lên xoay vòng. Cô ngại ngùng vùi đầu vào ngực anh:

- Người ta nhìn kìa.
- Mặc kệ, sợ gì chứ.

Anh vẫn nhất định không bỏ cô xuống. Cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

***

Hôn lễ được tổ chức tại một khách sạn không lớn nhưng rất đẹp. Những bông hoa được trang trí hệt như trong những giấc mơ của cô. Tất cả mọi người đều cầu chúc cho hai người hạnh phúc trăm năm.
Anh lịch lãm trong bộ vest trắng. Cô và anh bước đi trên thảm đỏ trong tiếng nhạc du dương êm dịu. Tình yêu của họ cuối cùng cũng cập bến ngọt ngào.

Sau những bận rộn của một ngày dài, họ trở vể căn nhà nhỏ thân yêu của mình. Anh ôm cô vào lòng dịu dàng:

- Anh sẽ cố gắng làm việc để sau này có thể mua tặng em một căn nhà thật rộng và tiện nghi.
Cô lắc đầu:

- Những cái đó không cần thiết lắm, chỉ cần chúng ta cứ mãi như bây giờ là đủ.

Cô đẩy anh:

- Anh đi tắm đi còn ngủ.

- Ừ . Anh lưu luyến buông cô ra. Phải chuẩn bị cho một đêm tân hôn thật lãng mạn.

Cô lấy những đồ trong vali ra. Thực chất chỉ có vài chiếc áo nhẹ mang tính chất tượng trưng, còn đồ đạc cô đã đem đến căn nhà mới này từ mấy ngày trước. Cô xoay xoay chiếc cốc trên tay. Chiếc cốc kỷ niệm tình yêu của họ. Trái tim màu đỏ dường như đậm hơn, cô ngạc nhiên, có lẽ chỉ có những người đang yêu mới thấy.

Chuông điện thoại reo vang, cô đặt chiếc cốc xuống bàn. Đầu dây bên kia là một người phụ nữ:

- Tôi gọi điện để chúc mừng đêm tân hôn của hai người.

- Xin lỗi bạn là ai?
Cô thắc mắc hỏi lại.

- Bạn không biết nhưng chắc chồng của bạn biết. Tôi gọi không phải để phá đám hạnh phúc của hai người, nhưng chỉ cảnh báo cho cô biết phải giữ chồng cho thật khéo. Tôi và anh ta suýt chút nữa thì có một đứa con.

Cửa phòng tắm mở, anh bước ra thoải mái sau khi tắm. Nhưng rất nhanh, bàn chân anh sững lại khi nhìn thấy ánh mắt của cô.

- Anh giải thích đi.

Cô nói. Vẻ lạnh lùng xen lẫn với đau thương.

- Giải thích điều gì?

Anh nhẹ ngồi xuống bên cạnh cô, định vòng tay qua ôm lấy eo cô nhưng cô tránh được.
- Một người phụ nữ gọi điện cho em, nói anh và cô ấy suýt chút nữa thì có một đứa con.
Gương mặt anh tái dại:

- Đừng nghe người ta nói linh tinh.
Cô im lặng. Biểu hiện của anh đã tố cáo tất cả. Cô có thể chờ đợi cả đời nhưng không thể chấp nhận được người ta một lần lừa dối. Hình ảnh anh và cô gái hôm đó hiện về trong tâm trí cô, rõ ràng và đau đớn.

- Đêm nay, em sẽ ngủ ở ngoài.

- Em đừng đi.

Anh kéo tay cô.

- Chỉ là lần đó bố mẹ sắp xếp cho anh gặp gỡ. Cô ta đã lừa anh vào tròng. Anh sẽ không để cô ta làm phiền đến cuộc sống vợ chồng mình nữa. Xin em tha thứ.

Anh đã thừa nhận. Cô thấy tim mình bị găm bởi hàng vạn mũi dao. Ánh mắt anh cầu khẩn van nài. Nhưng cô không quay lại.

- Cho em một đêm suy nghĩ.

Cô giật mạnh tay, vali lướt qua, chiếc cốc rơi xuống. Cô lao ra khỏi nhà, tiếng rơi vỡ ong buốt đôi tai cô. Cô không muốn xa anh, nhưng còn tha thứ, liệu anh có xứng đáng. Chiếc cốc đã vỡ rồi, dù có tỉ mỉ hàn gắn lại cũng sẽ còn đó những vết nứt dài. Một người đàn ông cô tin tưởng mười năm, cuối cùng chỉ đem lại cho cô sự phản bội.
Anh quỳ gối xuống sàn nhà. Một mảnh vỡ đâm vào chân anh chảy máu. Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì. Anh nhu nhược, anh mềm yếu.

Anh nhặt một mảnh vỡ của chiếc cốc. Anh chợt nhận ra đây là chiếc cốc anh đã tặng cô. Anh nhặt tất cả những mảnh vỡ đem ghép lại. Chiếc cốc vẫn còn thiếu vài mảnh nhỏ tan vụn như bột. Tình yêu đã bị khuyết.
Anh vùng dậy, anh sẽ đi tìm cô. Nếu cô tha thứ cho anh, anh sẽ dùng tất cả những gì anh có để bù đắp lại những lỗ hổng trong tim cô. Anh sẽ không để cô đau lòng bởi bất cứ một sai lầm nào nữa. Anh xé bóng đêm lao đi.

Trên bàn, chiếc cốc vỡ được gắn lại. Đứng im.

Sưu tầm

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"