Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

Cái tuổi 24 quái gở

Chẳng nhẽ cũng cứ để cái tuổi 24 lặng lẽ trôi qua hay sao ?

Hôm nay ngồi thẩn thơ một mình

thấy sao ghét cái tuổi 24 đến thế.....
Tuổi 24 quá xa cái tuổi 20, càng xa cái thời 18,19t, giờ hành động đi đâu làm gì cũng phải nghĩ, lố lố 1 tí thì bị nói là trẻ con, mà làm cái gì dại 1 cái thể nào cũng bị nói là bằng này tuổi đầu rồi mà còn "ngu"
Mà tập trung công việc quá, mải làm quá thì lại tiếc, tuổi trẻ thì phải ăn chơi nhảy múa,Yolo, du lịch các kiểu, nhưng mà yolo làm sao đc khi mà kinh tế, công việc sự nghiệp, chưa đâu vào đâu!
Tuổi 24, vẫn chưa có gì nhiều trong tay, cách xa cái thời 18,19 nhưng lại quá gần với tuổi 30, cái tuổi mà là độ chín của một thằng con trai được nói là trưởng thành, 5 năm  từ 20 -25t thì nó lâu, nhưng từ 25t - 30t thì nhanh lắm, không phấn đấu, không có gì trong tay, cày cục kiếm tiền lấy vợ, lo kinh tế cho cả 1 gia đình.
Tuổi 24 là khi có khó khăn không thể ngửa tay ra "vay" tạm của bố mẹ, hay cứ cái vòng luẩn quẩn nợ nần mãi được.
Tuổi 24 là khi thèm được yêu nhưng mấy đứa bằng tuổi thế nào yêu cũng phải cưới, mấy đứa 95,96 thì nó cũng chả thèm vì đã có gì trong tay :)) cuối cùng vẫn lửng lơ, tiền chưa có, tình thì cũng không
Tuổi 24 nhiều khi thèm khát làm được cái gì to lớn, hoành tráng, rồi cuối cùng lại nghĩ ra, sao mình không làm nó từ hồi mình còn 20 :))
Tuổi 24 đi làm, nhiều ng gọi bằng anh, nhiều ng gọi bằng em, nhiều ng thì nghĩ 91, 24t đầu thì làm được cái gì, nhiều hợp đồng bị ép giá và bị mất cũng là vì cái tuổi còn quá lửng, mấy khi ngta quan tâm và hiểu sâu sắc con người mình đâu. Khách mà, họ chỉ quan tâm để maket vs báo giá thôi chớ
Tuổi 24 là khi có nhân viên, toàn 94,93,92 cũng thuộc 9x đời đầu, nói cũng chả nghe mà đe thì cũng chả sợ, thậm chí có lần còn bị nhân viên chửi thẳng vào mặt ạ, vẫn phải bình thường vì nghĩ rằng tình cảm anh em còn hơn vạn lần công việc, rồi vẫn thầm hi vọng trong lòng mọi người sẽ chiến đấu hết mình
Tuổi 24 là khi vẫn phải làm từ việc nhỏ nhất dọn dẹp, vứt rác, rửa bát, chạy đi mua từng thứ một cho công việc, cây kim sợi chỉ cất ở đâu vẫn phải nhớ, cho đến việc to nhất, làm việc vs khách hàng, làm việc vs chủ đầu tư. Một ngày đóng đủ các vai diễn :))
Tuổi 24 là khi chỉ tự sắm sửa cho mình những thứ nhỏ nhỏ, đi qua những ngôi nhà đẹp, những chiếc oto với những chủ nhân tuổi đời còn trẻ hơn cả mình, ngồi xem trên mạng thấy những người còn trẻ mà rất giỏi, được học bổng các trường đại học lớn nhỏ. Nghĩ lại tuổi 24 đã tự lực có gì ở trong tay?
Tuổi 24 là khi sống bằng niềm tin mãnh liệt nhất, sức sống còn tràn trề nhất, nên thôi cứ quẳng gánh lo đi mà vui sống.
Dù biết là ghét nhưng rồi ai cũng phải trả qua, và dù gì thì bây giờ cuộc sống của mình cũng sung sướng chán chê rồi. So với những người có điều kiện hơn mình thì nói làm gì :D không đọ được về tài sản thì ta đọ về chất xám vậy :))
Đêm qua lại mơ thấy đi trên đường trần quang khải, thấy 1 toà nhà MBN :)) hình như là cái toà BIDV bây giờ thì phải, toà nhà màu xanh dương, trên nóc có trồng 1 vườn cây um tùm :3 dạo này mình hoang tưởng nhiều quá :)) 

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Chuyển thể từ bộ phim Daisy


[Bức tranh hoa cúc]

Tôi đã 25 tuổi rồi mà vẫn chỉ có một mình, sống cùng ông ở Amsterdam, tôi luôn tự hỏi có phải tôi đang chờ đợi tình yêu đầu đời của mình không? Trời lại mưa rồi, nhưng tôi thì lại không thích mang theo dù, ông tôi từng nói rằng : “Hye Young à, đừng lo lắng mưa rồi thì sẽ dứt, ánh hào quang của nữ hoàng mưa sẽ tỏa rạng. Một ngày nào đó con sẽ tìm thấy một người đàn ông lý tưởng của mình”. Dù vậy nhưng ông lại cứ hay than phiền rằng tôi chỉ biết vẽ, suốt ngày ở gần bên đống tranh và người thì toàn mùi màu vẽ nên không có chàng trai nào thèm để ý đến tôi. Biết làm sao được, tôi từ thứ 2 đến thứ 6 làm việc tại tiệm đồ cổ của ông, thứ 7, chủ nhật thì lại trở thành một hoạ sĩ đường phố, tôi làm gì còn thời gian để gặp gỡ ai. Hơn nữa, ước mơ của tôi là được mở một buổi triển lãm tranh mà. Để chuẩn bị cho cuộc triển lãm tranh này, suốt mùa hè tôi đã ở tại vùng quê với ông.
Tôi rất thích hoa cúc vì hoa cúc thật nhỏ bé, giống như tôi, và tôi muốn vẽ thật nhiều hoa cúc cho buổi triển lãm của mình. Bên bờ kia của một con sông, có một cánh đồng hoa cúc rất đẹp, tôi rất muốn qua đó để vẽ nhưng cây cầu bắc ngang qua sông thật đáng sợ. Nó chỉ là một khúc cây tròn, tuy chỉ chừng vài mét nhưng thật sự rất khó đi. Có một lần tôi đã thử liều đi qua và đã bị té xuống sông, rơi mất luôn cả giỏ xách.
Từ đó trở đi, bên kia sông đối với tôi trở nên xa lạ. Ít lâu sau tôi trở lại nơi đó và thật kì lạ, có một cây cầu nhỏ bắc ngang qua sông, cây cầu rất đơn sơ nhưng đối với tôi nó rất đẹp, bất ngờ hơn nữa là giỏ sách mà tôi bị mất đã được người nào đó nhặt lại và treo trên cầu. Có ai đó đã gíúp tôi. Tôi tự nhủ rằng tôi sẽ tặng cho người đó bức tranh vẽ hoa cúc đầu tiên. Tôi treo bức tranh ngay cây cầu và hôm sau trở lại thì đã có ai đó lấy nó đi. Tôi trở về thành phố sau khi đã hoàn thành xong những bức tranh của mình. Một tuần sau đó, ngày nào cũng có người tặng hoa cúc cho tôi và để lại lời nhắn rằng: Hãy để tình yêu trong tim mình. Tôi không biết người đó là ai, tôi cố tưỏng tượng người đó qua khung cửa sổ nhưng tất cả hình ảnh chỉ là một cái bóng. Ban đầu tôi nghĩ mọi chuyện chỉ là tình cờ nhưng thật sự không phải vậy. Tôi biết tôi đã yêu người ấy…
Nhận lầm
Tôi nhớ lần đầu tiên tôi gặp anh trên đường phố nơi tôi vẽ tranh. Đúng 4h15, anh đứng trước mặt tôi tay cầm một chậu hoa cúc, anh cười với tôi và nhờ tôi vẽ tranh cho anh. Có phải là anh không? Tôi bối rối lắm, tôi cố nghĩ rằng tôi đã hiểu rất rõ về anh, về cuộc sống cuả anh. Tôi tin rằng đây là bức vẽ đẹp nhất cuả tôi, tôi tin rằng anh chính là người dành cho tôi. Tôi vẽ anh, anh đang nhìn tôi nhung thật sự lại đang tập trung vào những chuyện xảy ra sau lưng tôi, tôi biết là như vậy
Bức tranh chưa vẽ xong thì anh đã vội đi và hứa là ngày mai sẽ quay lại. Và anh đã quay lại thật, đúng 4h15, tôi đã nói dối rằng bức tranh hôm qua bị cà phê đổ vào nên phải vẽ lại bức khác, tôi chỉ muốn có thời gian để ở bên cạnh anh. Lần này anh vẫn cứ tập trung vào những chuyện sau lưng tôi, tôi đã sửa khuôn mặt anh hướng về phía tôi, vì thế bàn tay đầy bột than của tôi đã để lại một vệt đen trên mặt anh. Anh ngờ nghệch vì không biết tại sao tôi lại cười, lần này chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Tôi đã rất lúng túng khi để lộ ra rằng thật ra tôi có thể vẽ bức tranh này nhanh hơn nhưng chỉ vì tôi cố kéo dài thêm thời gian. Lần thứ 3 anh hẹn tôi vẽ tranh sơn dầu cho anh nhưng ngay khi anh sắp đến thì trời lại mưa, tôi chờ mãi mà không thấy anh đến. Tôi đoán anh là một bác sĩ, có lẽ đấu đó có tai nạn nên anh không thể đến được, tôi tự nhủ là như vậy vì tôi có biết gì về anh đâu nhưng tôi tin, hôm sau anh lại sẽ đến.
Có một lần anh xuất hiện trước cửa nhà tôi cùng với một chậu hoa cúc, tôi và anh bắt đầu thân thiết với nhau hơn, dường như những bông hoa cúc đã gắn kết chúng tôi lại với nhau. Tôi kể cho anh nghe về câu chuyện hoa cúc, tôi nói rằng đã hơn một tuần rồi người tặng hoa không đến nữa, phải chăng người ấy cảm thấy không cần thiết nữa? Chuyện tình yêu của chúng tôi bắt đầu. Rõ ràng việc chúng tôi gặp nhau không phải tình cờ.
Kẻ cắp tình yêu
Tôi tên là Jeong Woo, một cảnh sát chống tội phạm quốc tế, chuyên điều tra các băng đảng người châu Á. Hôm đó tôi đang có hai đối tượng để theo dõi, tôi đứng ngay tiệm hoa để quan sát tình hình và thuận tay mua một chậu hoa cúc, tôi nhận ra rằng từ vị trí của một cô gái đang ngồi vẽ tranh tôi có thể quan sát bọn chúng dễ dàng. Tôi lại gần cô ấy, nhờ cô ấy vẽ tranh, cô ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn chậu hoa cúc trên tay tôi, tôi thấy cô hơi bối rối nhưng tôi không để tâm lắm vì tôi đang bận. Cô ấy chưa vẽ xong thì tôi đã vội đi, tôi phải theo dõi 2 tên tội phạm, tôi hứa sẽ quay lại. Cô ấy nhìn theo tôi, ánh mắt ấy làm tim tôi khẽ rung lên, tôi nghĩ nếu không vì công việc thì vì ánh mắt ấy, tôi nhất định sẽ trở lại. Có một hôm trời mưa, tôi hứa sẽ đến để cô ấy vẽ tranh sơn dầu cho tôi, hôm ấy mưa to lắm, thật không hó để tìm cô ấy đang trú mưa nhưng tôi lại tốn nhiều thời gian nhìn cô ấy. Cô ấy rất đẹp, tôi biết cô ấy đang chờ tôi, cô ấy đã yêu tôi rồi. Và thật tệ hại vì tôi cũng bắt đầu yêu cô ấy.
Lần sau đó, tôi mang một chậu hoa cúc đến tiệm của ông cô ấy để tìm cô ấy, tôi thấy một khung hình cổ trong đó có hình cô ấy, rất đẹp. Tôi nói muốn mua nó nhưng cô ấy lại nói là tặng cho tôi, thế nên tôi đã đem món kim chi mà tôi tự làm để trao đổi. Khoảng cách giữa 2 chúng tôi dần dần được rút ngắn lại, cô ấy mời tôi đến nhà cô ấy chơi. Cô ấy ở riêng chứ không ở cùng ông mình. Ở đó, tôi thấy có rất nhiều tranh, đặc biệt là tranh hoa cúc, tôi còn phát hiện ra bức tranh vẽ tôi mà lẩn trước cô ấy nói là bị càfê đổ vào, bộ dạng lúng túng của cô ấy thật đáng yêu.
Cô ấy kể cho tôi nghe về người thường tặng hoa cúc cho cô ấy, cô ấy nói với tôi rằng đã hơn một tuần người tặng hoa không đến, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đã chờ đợi rất lâu rồi, cô ấy đang hạnh phúc. Tôi đã yêu cô ấy thật rồi. Tôi không thể nói với cô ấy rằng tôi là người đó, càng không thể nói rằng tôi không phải là người đó. Câu chuyện của chúng tôi không giống như các bạn đã nghĩ, nó là bí mật. Tôi luôn tự hỏi nếu cô ấy biết tôi không phải là người cô ấy luôn chờ đợi thì cô ấy có còn yêu tôi không? Tôi không muốn mất cô ấy nhưng cũng không thể bảo vệ được cô ấy, cô ấy bị thương ngay khi ở bên cạnh tôi, có ai đó đã nổ súng, cô ấy đã bị bắn trúng, ngay cổ họng. Cô ấy bị mất giọng nói, còn tôi thì mất cô ấy.
Sự thật về chuyện tình bí mật
Gặp cô ấy lần đầu tiên là lúc tôi đã làm sát thủ được 2 ngày. Cả người tôi đầy mùi thuốc súng và có lẽ linh hồn tôi cũng thế. Một người trở về từ chiến tranh đã nói rằng bùn có thể làm mất đi mùi thuốc súng, những bông hoa mọc lên từ bùn đất sẽ tỏa hương thơm. Tôi bắt đầu trồng hoa, tôi hy vọng hoa có thể làm thay đổi con người tôi, dù chỉ là tạm thời thôi. Nhưng không phải loại hoa nào cũng khiến tôi quên đi thứ mùi đó, khi hoa tulip đen đến là lúc tôi có việc phải làm.
Tôi sống ở một vùng quê, nơi thiên nhiên thoáng đãng và có rất nhiều hoa cúc. Có một hôm tôi nhìn thấy một cô gái bị té từ trên cầu xuống sông, cây cầu đó vốn rất khó đi mà, tôi chạy lại nhưng chỉ kịp vớt cái giỏ sách của cô ấy lên, cô ấy đã đi rồi. Tôi lúc đó giống như một đứa trẻ cũng muốn chơi đùa, muốn làm cho cô ấy vui. Tôi cùng mọi người làm một cây cầu và khi cô ấy đến, tôi treo giỏ sách ở đó để trả lại cho cô ấy. Cô ấy rất vui, nhìn thấy nụ cười của cô ấy, những án mây u ám trong cuộc đời tôi dường như tan biến hẳn. Từ lần đó, ngày nào cô ấy cũng đến đây vẽ, tôi trở nên tham lam từ lúc nào không biết, tôi muốn ngày nào cũng được nhìn thấy cô ấy, tôi muốn nhìn thấy mặt trời trong đêm tối. Khi cô ấy tặng cho “người làm cây cầu” bức tranh vẽ hoa cúc thì không thấy cô ấy quay lại, thật không khó để tôi tìm thấy cô ấy. Nhưng tôi chẳng có lí do nào để gặp cô ấy thế nên tôi ngày nào cũng tặng hoa cho cô ấy, những bông hoa cúc dại.
Tôi thuê một căn nhà đối diện với con đường cô ấy thường ngồi vẽ tranh, tôi đã đi theo cô ấy từ sau lần giết người đầu tiên. Trên thế gian này, nguyên tắt của viẹc quan sát là phải bí mật, giữ bí mật tức là dối trá, những lời dối trá này sẽ bắt đầu những lời dối trá khác, bí mật là dối trá. Vì cô ấy, tôi bắt đầu tìm hiểu về hội họa, tôi muốn tìm hiểu thế giới của cô ấy, hy vọng một ngày nào đó có thể nói chuyện với cô ấy dù ngày ấy còn rất xa. Tôi thấy mình càng lúc càng tham lam, tôi làm sao đủ tư cách đối diện với cô ấy, tôi sẽ làm nhơ bẩn tâm hồn trong sáng của cô ấy mất thôi. Tôi chỉ có thể quan sát cô ấy từ xa, mỉm cười với cô ấy, mời cô ấy uống càfê, vẫy tay chào tạm biệt cô ấy,…tất cả đều trong im lặng, khoảng cách giữa chúng tôi vốn đã rất xa.
Sao em không nhận ra tôi?
Cuối cùng thì người thay thế tôi cũng xuất hiện, như vậy chẳng phải rất tốt sao, đây không phải là kết cuộc vẹn tròn sao, nhưng sao bỗng chốc tôi lại thấy thấy thất vọng, tôi đang thiếu tốn điều gì?Tôi vốn nghĩ ngã ấy cũng ma quỷ như tôi nhưng không phải, hắn là một người không giống tôi. Hắn là một cảnh sát, một cảnh sát chuyên bắt những kẻ như tôi, chỉ có hắn mới có thể ở bên cạnh cô ấy. Tôi phải đi thôi.Hôm đó tôi không bảo vệ cô biết cảnh sát tấn công ai nhưng vì cô ấy tôi đã nổ súng. Trong cảng hỗn loạn giữa cảch sát, bọn tội phạm và một tên sát thủ- là tôi, cô ấy đã bị trúng đạn, tôi không thể bảo vệ cô ấy.
Tôi là người rất nguyên tắc vì thế tôi mới có thể sống được đến ngày hôm nay. Nhưng tôi đang phá vỡ nguyên tắc của mình không biết dũng khí cuả tôi từ đâu tôi đã đến gần cô ấy, đến gần hơn để cảm nhận mùi hương hoa cúc, mùi mày vẽ và mùi sơn dầu, mùi vẽ ấy thật ấm cúng. Tôi biết cô ấy không nhận ra tôi, trong lòng cô ấy đang chờ đợi người kia, cô ấy vẽ tôi nhưng lại vẽ ra một người khác, cô ấy thường hay khóc, khóc rất nhiều. Tôi không muốn chiếm đoạt cũng không muốn tranh giành, tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô ấy, muốn bảo vệ thiên sứ của lòng tôi như vậy là đủ rồi. Tôi không ban giờ muốn nghĩ rằng những điều tốt lành sẽ đến với tôi nhưng cô ấy đã cho tôi rất nhiều thứ, tôi mong ngày ấy sẽ đến với tôi, đến muôn đời.
Tôi không trách em đâu
Tôi cám ơn em, cám ơn em đã để tôi ở gần bên em, tôi sẽ luôn nhớ mãi những thời khắc ở bên em. Vì tôi em em ấy đã mất giọng nói , mất đi người em yêu, tôi đã không thể bảo vệ được anh ta, không thể mang anh ta đến buổi triển lãm tranh của em. Tôi chết là sự trừng phạt xứng đáng nhưng còn em, em phải sống, em không thể chết vì lỗi lầm của tôi. Đáng lẽ ngay từ đầu tôi không được đến gần em, tôi đã nghĩ rằng tôi có thể bảo vệ em nhưng tôi quên rằng người em cần không phải là tôi, mùi súng đạn trên người làm sao bảo vệ được ai chứ, nó chỉ càng làm hại em hơn thôi. Tôi chỉ buồn vì không thể gặp được em trên thiên đường, nơi đó không dành cho tôi. Em nói rằng em xin lỗi, em xin lỗi vì đã không nhận ra tôi. Tôi không trách em đâu, thiên thần bé nhỏ của tôi…

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Facebook sắp mất 355 tỷ chỉ vì một sinh viên luật

Tỉ phú Mark Zuckerberg và mạng xã hội lớn nhất thế giới sắp phải ra hầu tòa vụ kiện lớn nhất trong lịch sử của hãng này. Anh chàng sinh viên Max Schrems đang trở thành tâm điểm của làng công nghệ thế giới khi dám đứng ra kiện "ông lớn" Facebook về hành vi xâm phạm thông tin cá nhân người dùng. Cuộc chiến tưởng như giữa chàng David bé nhỏ và gã khổng lồ Goliath này bất ngờ lại có cửa thắng nghiêng về phía cậu sinh viên học Luật hơn! Điều đặc biệt của vụ kiện này chính là Max Schrems không đứng ra thưa kiện một mình mà đã kêu gọi được tới hơn 20,000 người dùng Facebook khác cùng tham gia với mình, biến đây trở thành một trong những vụ kiện lớn nhất trong lịch sử mạng xã hội này. Theo đó, với việc kiện Facebook vi phạm đạo luật bảo vệ thông tin cá nhân người dùng sản phảm, dịch vụ tại châu Âu, hầu như tất cả người dùng mạng xã hội này trên toàn thế giới cũng có thể tham gia vụ kiện bởi khi họ tham gia Facebook đều có các điều khoản liên quan đến việc bảo mật thông tin người dùng mà họ đã cung cấp cho Facebook. Chính điều này đã giúp Max Schrems kêu gọi được hơn 20,000 người khác (chủ yếu là người dùng trong khu vực châu Âu) tham gia vụ kiện cùng. Max Schrems, chàng sinh vên luật đứng ra kiện "ông lớn" Facebook về hành vi xâm phạm thông tin cá nhân người dùng - Ảnh: TL Nếu thắng kiện, mỗi người trong số họ sẽ được bồi thường khoảng 500 euro. Và con số dự kiến Facebook sẽ phải chi ra cho vụ kiện này lên tới gần 13 triệu euro, tương đương với hơn 355 tỉ đồng nếu không 'đảo ngược được tình thế'. Bất chấp việc con số 13 triệu euro không phải là quá lớn với 'đại gia' mạng xã hội này, nhưng nó hứa hẹn sẽ là một đòn đau vào giá trị cổ phiếu của Facebook cũng như nguy cơ tiềm ẩn bị kiện bởi nhiều người dùng khác. 
   Dzi Diz
Theo báo du học


Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Những câu danh ngôn trong lĩnh vực kinh tế


Những câu danh ngôn kinh tế, kinh doanh hay
Những câu danh ngôn kinh tế, kinh doanh hay
Sự cạnh tranh mang tới những điều tốt đẹp nhất ở sản phẩm và những điều xấu xa nhất ở con người.
Competition brings out the best in products and the worst in man.
Khuyết danh
~*~
Chúng tôi thực sự canh trạnh với chính mình, chúng tôi không chi phối được việc người khác hoạt động như thế nào.
We are really competing against ourselves, we have no control over how other people perform.
Pete Cashmore  
~*~
Chúng tôi làm mọi thứ có thể chỉ để có doanh thu, để chúng tôi có thể phát triển và kinh doanh đích thực.
We did anything possible just to get revenues so that we could grow and be a real business.
Mark Pincus 
~*~
Sẽ hiệu quả hơn khi làm điều gì đó hữu ích thay vì hy vọng một cái tên hay một biểu trưng sẽ thể hiện điều đó cho bạn.
It's more effective to do something valuable than to hope a logo or a name will say it for you.
Jason Cohen  
~*~
Chọn đúng thời gian, sự bền bỉ và mười năm nỗ lực rồi cuối cùng sẽ khiến bạn có vẻ như thành công chỉ trong một đêm.
Timing, perseverance, and ten years of trying will eventually make you look like an overnight success.
Biz Stone   
~*~
Đừng lo về thất bại; bạn chỉ cần đúng một lần thôi.
Don't worry about failure; you only have to be right once.
Drew Houston
~*~
Bạn phải sẵn sàng vất vả và chi tiêu tằn tiện để đưa được ý tưởng cất cánh.
You have to be ready for hard work and frugal spending to get the idea off the ground.
Garrett Camp    
~*~
Luôn luôn chọn nhà đầu tư dựa vào việc bạn muốn làm việc với ai, kết bạn với ai, và nhận được lời khuyên từ ai. Đừng bao giờ chọn nhà đầu tư dựa vào sự định giá.
Always choose your investors based on who you want to work with, be friends with, and get advice from. Never, ever, choose your investors based on valuation.
Jason Goldberg    
~*~
Không phải là chúng ta cần ý tưởng mới, nhưng chúng ta cần phải ngừng có những ý tưởng cũ.
It’s not we need new ideas, but we need to stop having old ideas.
Edwind Land   
~*~
Lý thuyết rất hay, nhưng cho tới khi được đưa vào thực tiễn, nó không có giá trị.
Theory is splendid but until put into practice, it is valueless.
James Cash Penney  
~*~
Kinh doanh giống như một cái xe cút kít. Chẳng có gì xảy ra nếu bạn không bắt đầu đẩy.
Business is like a wheelbarrow. Nothing ever happens until you start pushing.
Khuyết danh 
~*~
Nghệ thuật là con đường đẹp đẽ. Khoa học là con đường hiệu quả. Kinh doanh là con đường sinh lợi.
Art is the beautiful way of doing things. Science is the effective way of doing things. Business is the economic way of doing things.
Elbert Hubbard    
~*~
Đổi mới không phải là việc bạn bỏ ra bao nhiêu tiền cho nghiên cứu và phát triển. Khi Apple tung ra sản phẩm Mac, IBM tiêu tốn tiền R&D hơn ít nhất 100 lần. Đây không phải là vấn đề tiền bạc. Đây là về chuyện bạn có những con người như thế nào, bạn được lãnh đạo như thế nào, và bạn đạt được đến đâu.
Innovation has nothing to do with how many R&D dollars you have. When Apple came up with the Mac, IBM was spending at least 100 times more on R&D. It’s not about money. It’s about the people you have, how you’re led, and how much you get it.
Steve Jobs   
~*~
Hệ thống là không có hệ thống nào. Điều đó không có nghĩa là chúng tôi không có quy trình. Apple là một công ty rất có tính kỷ luật, và chúng tôi có những quy trình tốt. Nhưng vấn đề không phải như vậy. Quy trình khiến bạn hoạt động hữu hiệu hơn.
The system is that there is no system. That doesn’t mean we don’t have process. Apple is a very disciplined company, and we have great processes. But that’s not what it’s about. Process makes you more efficient.
Steve Jobs   
~*~
Và điều đó đến từ việc nói không với 1000 thứ để chắc chắn chúng tôi không đi sai đường hay cố gắng làm quá nhiều. Chúng tôi luôn nghĩ về những thị trường mới mình có thể bước vào, nhưng chỉ bằng cách nói không bạn mới có thể tập trung vào những điều thật sự quan trọng.
And it comes from saying no to 1,000 things to make sure we don’t get on the wrong track or try to do too much. We’re always thinking about new markets we could enter, but it’s only by saying no that you can concentrate on the things that are really important.
Steve Jobs   
~*~
Vấn đề với cuộc đua mở kinh doanh trên Internet không phải là việc quá nhiều người mở công ty; đó là việc quá nhiều người không theo đuổi đến cùng. Đó là điều có thể hiểu được ở mức độ nào đó, bởi có quá nhiều thời khác tràn ngập tuyệt vọng và đau đớn, khi bạn phải sa thải nhân viên và hủy bỏ nhiều việc và đối mặt với những tình huống đặc biệt khó khăn. Đó là lúc bạn biết được mình là ai và giá trị của mình là gì.
The problem with the Internet startup craze isn’t that too many people are starting companies; it’s that too many people aren’t sticking with it. That’s somewhat understandable, because there are many moments that are filled with despair and agony, when you have to fire people and cancel things and deal with very difficult situations. That’s when you find out who you are and what your values are.
Steve Jobs   
~*~
Để biến những ý tưởng thú vị trở thành hiện thực và những công nghệ còn non yếu thành một công ty có thể tiếp tục đổi mới trong nhiều năm trời, ta cần nhiều kỷ luật.
To turn really interesting ideas and fledgling technologies into a company that can continue to innovate for years, it requires a lot of disciplines.
Steve Jobs   
~*~
Tôi tự hào vì những gì chúng tôi không làm cũng như tôi tự hào vì những gì chúng tôi đã làm.
I’m as proud of what we don’t do as I am of what we do.
Steve Jobs  
~*~
Anh không thể chỉ hỏi khách hàng xem họ muốn gì và rồi cố đem nó cho họ. Tới lúc anh hoàn thiện nó, họ đã muốn thứ mới mẻ khác rồi.
You can’t just ask customers what they want and then try to give that to them. By the time you get it built, they’ll want something new.
Steve Jobs   
~*~
Mô hình kinh doanh của tôi là ban nhạc The Beatles: Họ là bốn chàng trai có thể kiểm soát những khuynh hướng tiêu cực của nhau, họ cân bằng lẫn nhau. Và tổng số quan trọng hơn những phần rời rạc. Những điều lớn lao trong kinh doanh không được thực hiện bởi một người mà bởi một nhóm người.
My model for business is The Beatles: They were four guys that kept each other's negative tendencies in check; they balanced each other. And the total was greater than the sum of the parts. Great things in business are not done by one person, they are done by a team of people.
Steve Jobs   
~*~
Anh muốn bỏ phần còn lại của cuộc đời mình đi bán nước đường hay anh muốn có cơ hội thay đổi thế giới? - Câu hỏi nổi tiếng của Steve Jobs dành cho John Sculley, giám đốc trước của Apple.
“Do you want to spend the rest of your life selling sugared water or do you want a chance to change the world?” – Steve Jobs’ famous question to John Sculley, former Apple CEO.
Steve Jobs 
~*~
Sự đối kháng giữa nhân dân và các đơn vị kinh doanh lớn đã biến mất bởi chính nhân dân đã tham gia quá sâu vào kinh doanh lớn.
The simple opposition between the people and big business has disappeared because the people themselves have become so deeply involved in big business.
Walter Lippmann   
~*~
Hứa hẹn, hứa hẹn thật nhiều, đó là linh hồn của quảng cáo.
Promise, large promise, is the soul of an advertisement.
Samuel Johnson 
~*~
Bạn càng tìm kiếm sự bảo đảm, bạn càng ít có nó. Nhưng bạn càng tìm kiếm cơ hội, bạn càng có thể đạt được sự bảo đảm mà mình muốn.
The more you seek security, the less of it you have. But the more you seek opportunity, the more likely it is that you will achieve the security that you desire.
Brian Tracy  
~*~
Tài sản giá trị nhất của công ty bạn chính là cách mà khách hàng biết đến nó.
Your company's most valuable asset is how it is known to its customers.
Brian Tracy
~*~
Kinh doanh? Rất đơn giản; đó là tiền của người khác.
Business? It's quite simple; it's other people's money.
Alexandre Dumas
~*~
Thành công hay thất bại trong kinh doanh là do thái độ trong suy nghĩ nhiều hơn là khả năng suy nghĩ.
Success or failure in business is caused more by the mental attitude even than by mental capacities.
Walter Scott
~*~
Những nhà lãnh đạo kinh doanh tốt tạo ra tầm nhìn, xác định rõ tầm nhìn, mạnh mẽ nắm lấy tầm nhìn và không ngừng thúc đẩy nó tới khi hoàn thiện.
Good business leaders create a vision, articulate the vision, passionately own the vision, and relentlessly drive it to completion.
Thomas Hardy
~*~
Không quốc gia nào từng suy sụp vì thương mại.
No nation was ever ruined by trade.
Benjamin Franklin   
~*~
Anything that won't sell, I don't want to invent. Its sale is proof of utility, and utility is success.
Cái gì không bán được thì tôi không muốn sáng chế. Doanh số là bằng chứng về tính hữu dụng, và tính hữu dụng là thành công.
Thomas Edison   
~*~
Đúng giờ là phẩm hạnh không thể thiếu của các nhà kinh doanh, và là sự lịch sự thanh nhã của các hoàng tử.
Punctuality is the stern virtue of men of business, and the graceful courtesy of princes.
Edward Bulwer Lytton
Những câu danh ngôn kinh tế, kinh doanh hay

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Suy ngẫm về ... thời đại

“Khi chúng tôi học tiểu học , học đại học ; chúng tôi không cần tiền . Khi chúng tôi còn chưa thể làm việc thì chính phủ tìm việc cho mọi người ; khi chúng tôi đã bắt đầu làm việc thì gian nan vất vả lắm mới có thể tìm được một công việc đủ để không chết đói . Khi  chúng tôi không thể kiếm tiền , chính phủ chia nhà cho nhân viên ; khi chúng tôi đã có thể kiếm tiền , chúng tôi lại phát hiện ra mình không mua nổi nhà . Khi chúng tôi chưa bước chân vào thị trường cổ phiếu , một thằng ngốc cũng có thể kiếm được tiền ; khi chúng tôi tham gia , mới phát hiện mình chính là thằng ngốc.” 

Mỗi một thời đại đều có sự tiến bộ và bi ai của nó , nếu oán trách sẽ chỉ khiến bản thân mình trở nên nhỏ bé trước môi trường , hoàn cảnh. Trong điều kiện bình thường, bất kỳ ai , bất kỳ việc gì đều không ngừng thay đổi và phát triển . Chỉ khi nhìn thẳng vào hiện tại , bạn mới có thể thích ứng được với ảnh hưởng của môi trường tự nhiên và giành được một tương lai tốt đẹp hơn. 

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Status ngẫu hứng

" Kinh tế luôn có quy luật , nhưng quan trọng nhất vẫn là tầm nhìn. "
Đơn giản vậy đó !!!!

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Viết cho khoảng thời gian đẹp

Có lẽ các bạn là những người không có thời gian cho việc viết lách linh tinh như tôi , vì các bạn là những người đang có cuộc sống tưởng chừng như mỗi ngày 24h không đủ để các bạn làm mọi thứ mà bản thân mong muốn.
Còn tôi , chắc có lẽ là kẻ nhàn dỗi ...tới dư thời gian để có thể viết ra những thứ chẳng ai thèm đọc như thế này. :D
Hà Nội , một ngày rất đẹp trời...đẹp đến lạ lùng !
Hay tại trước đây do mải mê với những thứ : bạn bè, tiền bạc, ăn chơi , học hành ...mà tôi không để ý , không thấy được vẻ đẹp của Hà Nội như ngày hôm nay.
Hay có lẽ do cái quyết định sắp xa Hà Nội của tôi làm cho thành phố này trở nên quyến rũ đến như vậy. Tôi sắp xa Hà Nội , khoảng thời gian ở đây chỉ có thể tính bằng ngày nữa thôi. Tôi đã tự đưa ra quyết định cho cuộc sống của chính mình là sẽ định cư ở quê quán nơi tôi được sinh ra tại vì sự bon chen , sự giả dối của lòng người tại thành phố này liên tục làm cho tôi thấy "khó thở". Đó là quyết định tạm thời của tôi. Và có lẽ tôi không thuộc về nơi này hoặc có lẽ nơi này bây giờ hiện chưa thuộc về tôi.
Mùa này , Hà Nội nắng nóng lắm ! Thế nhưng hôm nay lại khác , ngoài trời chỉ có một chút nắng nhẹ và vài tia nắng len lỏi qua cửa sổ chiếu vào căn phòng của tôi lúc chiều tà. Trong phòng tôi đang làm gì à? Tôi đang nhâm nhi vài bản nhạc không lời nhẹ nhàng và ánh mắt thì hướng qua khung của sổ tới tòa chung cư cao tầng FLC. Hà Nội hôm nay sao quyến rũ , dịu dàng và nhẹ nhàng đến thế .
Hà Nội nợ tôi rất nhiều , nhiều như thế nào chắc chỉ có tôi với vài người bạn biết được. Hé lộ chút nhé , ví dụ như tình cảm chẳng hạn....nó đã cướp đi tình yêu của tôi. :D . Dù sao đi nữa , không có gì đáng trách cái thành phố nườm nượp người này cả . Cái gì thuộc về tôi , hiện dù có mất đi nhưng sẽ sớm quay trở lại với tôi thôi mà.
Hà Nội 17/06/2014 , nhiều tâm sự lắm ! Một chút buồn vương vấn tận đáy lòng.
Tôi đã thấy được thành phố này đẹp như thế nào, quyến rũ như thế nào , dịu dàng như thế nào . Quả thực giống như vẻ đẹp của  một người con gái gốc  Hà Thành này vậy.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Chàng trai _ Song Tử

Một ngày lang thang trên các trang mạng xã hội , tôi vô tình đọc được bài thơ về cung hoàng đạo của mình . Đúng là những chàng trai hay cô gái thuộc cung hoàng đạo này cũng có nhiều điều để nói thật đấy . :D 
"Tôi chỉ là một anh chàng song tử mà thôi

Một anh chàng mang trong mình hai nửa con người rất khác
Một luôn yêu đời, một thì than đời bẽo bạc
Một như biển lớn, một thì như sa mạc hoang vu


Một nửa con người mang theo mình những nỗi đau của quá khứ
Đã qua lâu rồi nhưng luôn giữ trong tim
Sống cô đơn, co mình trong bóng tối im lìm
Chỉ nhờ những giấc mơ để đi tìm hạnh phúc

Một nửa con người luôn hướng về hiện thực
Biết khóc,biết cười những lúc buồn vui
Biết sẻ chia những cay đắng ngậm ngùi
Biết cảm nhận cái dòng đời vội vã

Một nửa con người đã buông xuôi tất cả
Bỏ mặc đời cho ngày tháng dần qua
Thấy ai ai cũng như người xa lại
Bởi trái tim giờ đây đã héo già

Một nửa con người luôn cố gắng vượt qua
Những sóng gió, những phong ba, báo táp
Cố đứng dậy sau mỗi lần ngã vấp
Đứng thật vững vàng giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi

Một nửa con người mang theo mình bao niềm tiếc nuối
Tiếc thật nhiều những mơ ước mình từng theo đuổi hôm nao
Tiếc bao kỷ niệm của cái tuổi thơ dữ dội ngày nào
Tiếc những trận mưa rào, tiếc những lúc cùng cánh diều nghiêng chao trong gió

Một nửa con người đang hạnh phúc bởi vì ai đó
Bởi những ánh mắt, những nụ cười rạng rỡ nắng mai
Bởi những tin nhắn những lúc sớm hôm, những lúc giữa đêm dài
Bởi những khoẳnh khắc bốn mắt nhìn nhau rồi bất chợt . . . cả hai cười mỉm. "

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Hai mươi tư năm tôi vẫn " ép ây"

Mang tiếng là yêu tới 3 mối tình rồi, thế mà suốt 25 năm mình đều chịu cảnh FA trong ngày Valentine. Cứ chuẩn bị đến ngày Valentine là mình lại thấy chán. Ngồi nghĩ lại hoàn cảnh của mình mà vừa thấy nực cười, vừa tủi thân vô cùng. Một đứa con gái 25 tuổi, đã từng có tới 3 mối tình mà chưa một lần được nhận quà, hoa hồng, chocolate, hay đơn giản chỉ là cùng nắm tay người yêu tận hưởng không khí hạnh phúc trong ngày Valentine. Bạn bè mình nhiều khi tâm sự còn phải bảo là số mình đen đủi. Chia tay lúc nào không chia tay, chẳng hiểu sao lại cứ nhằm đúng ngày Valentine mà chia tay. Mà chẳng hiểu sao lần nào mình chia tay người yêu cũng toàn vì những lý do rất “củ chuối”. Thế là, trong khi người ta hạnh phúc nắm tay người yêu ngoài kia, cùng nhau tận hưởng cái ngày gọi là “lễ Tình nhân” thì mình chui rúc ở nhà, trốn trong phòng và rấm rứt khóc. Hồi năm nhất Đại học, có một cậu bạn trong lớp tỏ tình với mình. Cậu ấy nói là đã thích mình ngay từ hôm đầu tiên bọn mình gặp nhau ở lớp. Sau một thời gian tiếp xúc và học cùng nhau, mình cảm thấy cậu ấy cũng dễ mến nên đã nhận lời. Tình yêu tuổi học trò đúng là rất thú vị, thế nhưng cũng có rất nhiều vấn đề, mà đối với bọn mình lúc ấy thì chuyện ngăn cản nhiều nhất chính là vấn đề phụ huynh. Bố mẹ mình thì không cấm cản con cái yêu đương (vì cũng đã đi học Đại học rồi còn gì) mà chỉ nhắc nhở là phải chú ý đến học hành. Thế nhưng bố mẹ cậu ấy thì cực kỳ khó tính và cấm tiệt chuyện yêu đương khi đang đi học. Bọn mình yêu nhau mà cứ phải giấu giấu diếm diếm, rồi nhiều lần còn phải nói dối bố mẹ cậu ấy. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng vẫn bị lòi ra. Hôm gần Valentine, 2 bọn mình cùng nhau đi mua đồ đôi thì gặp mẹ cậu ấy. Sau hôm ấy về, bọn mình bị phụ huynh cảnh cáo, sau đó thì cậu ấy bị bố mẹ cấm tiệt rồi còn quản thúc chặt chẽ. Thế là mình phải chia tay tình yêu đầu tiên một cách lãng xẹt chỉ sau vài tháng. Mối tình thứ 2 của mình là một anh chàng khá tri thức, tuy hơi bảo thủ và hay ghen nhưng anh rất yêu mình và biết nghĩ cho tương lai. Mình đã từng nghĩ rằng anh ấy sẽ trở thành người đàn ông của đời mình, thế mà không thể ngờ là lại phải chia tay chỉ vì sự ghen tuông quá mức của anh ấy. Chuyện chỉ là mình cùng thằng bạn thân đi mua quà Valentine cho người yêu của 2 đứa thì bị người yêu mình bắt gặp. Lúc ấy, bọn mình chẳng biết gì vì anh chỉ lặng lẽ đi theo sau nên vẫn vô tư như bình thường (mình với tên bạn thân này chơi với nhau khá thoải mái). Mình ướm thử đồ mình chọn cho người yêu lên người nó để thử xem có hợp không và nó thì cũng thế. Đến tối về, mình mới thấy người yêu nổi giận đùng đùng, gọi điện đòi chia tay. Anh ấy cứ nói mình sa sả, nào là “Đi với nhau, hí hửng cười nói, thân thiết thế còn gì!”, rồi thì “Dẫn nhau đi mua quà, lại còn thử rồi ngắm luôn cho nhau cơ đấy!”… Mình có nói thế nào thì anh cũng không nghe, rồi lại còn bảo mình là ngụy biện. Sau đấy, mình cố tìm cách giải thích, rồi còn xuống nước xin lỗi mà anh vẫn không chấp nhận. Thế là bọn mình chia tay. Hồi chia tay mối tình thứ 2 này, mình đã sướt mướt, ủ ê suốt 1 tháng, rồi sau đấy tìm cách lao vào công việc cho quên đi. Chính vì thế nên rất lâu sau mình mới dám yêu một người khác. Sau những cái kết không mấy tốt đẹp của 2 mối tình trước, mình đã phải suy nghĩ rất kỹ mới dám tiếp tục. Chính vì thế, mình đã đặt rất nhiều hi vọng cho một cái kết tốt đẹp. Tính mình vốn cũng rất lãng mạn nên mình đã lập ra kế hoạch về một chuyến du lịch nhân dịp Valentine. Bọn mình sẽ cùng nhau đi Đà Lạt, đến thung lũng Tình Yêu, cùng nhau ngắm hoàng hôn rồi lại đón bình minh… Suốt mấy ngày, mình cứ mơ mộng, tưởng tượng đến khung cảnh ấy. Mình còn lên sẵn kế hoạch, ngày giờ, rồi còn đặt vé xe các kiểu… để gây bất ngờ cho người yêu. Thế nhưng khi kể với anh về kế hoạch ấy thì bị gạt phắt đi, kêu là tốn kém, mơ mộng viển vông, lãng mạn quá mức, không thực tế, tốn tiền… Rồi anh ấy còn bảo mình là cái cần lo thì không lo, chỉ thích ăn chơi phù phiếm. Lúc ấy, mình đã ấm ức vô cùng trước những lời lẽ của anh nên nói một cách rất bức xúc: “Đi du lịch với người yêu mà anh cho là phù phiếm á? Hai đứa cùng đã đi làm, kiếm ra tiền rồi thì bỏ tiền ra đi du lịch một chuyến thì có gì mà không thực tế? Người ta còn đưa người yêu đi nước ngoài, đi tận Pháp, Mỹ gì kia thì sao?”. Thế là bọn mình cãi nhau một trận. Anh tức, mình ức, chẳng ai chịu nhường ai, thế là chia tay. Bây giờ thì mình cũng nguôi ngoai nhiều rồi. Mình không còn buồn nhiều nữa, thế nhưng đôi lúc cũng cảm thấy rất cô đơn, nhất là khi đi đường bắt gặp người ta tay trong tay. Thỉnh thoảng nghĩ lại, thấy số mình cứ hẩm hiu, đen đủi kiểu gì không biết. Không biết mình có khắc tinh gì với cái ngày Valentine ấy mà nó khiến mình khổ sở như vậy. Hết lần này đến lần khác, lần nào chia tay cũng toàn nhằm đúng dịp lễ Tình nhân là sao? Mang tiếng là yêu tới 3 mối tình rồi, thế mà suốt 25 năm mình đều phải chịu cảnh FA trong ngày Valentine. Giờ mình chỉ mong Valentine có một người bên cạnh. Mình không cần quà, không cần hoa hồng hay chocolate gì hết. Chỉ cần có một người yêu thương ở cạnh mình là mình đã hạnh phúc lắm rồi!

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"