Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Đà Lạt 8/7/13

Em à! anh lại rời xa Hà Nội một thời gian nữa. Anh đi không có công việc gì cả , hình như là anh trốn chạy nơi đó , chạy trốn sự cô đơn những khi rảnh rỗi , và anh đi để lên kế hoạch cho thời gian sắp tới.
Anh viết Blog này là để tự giải tỏa cho bản thân mình , nếu có ai đó đọc được xin đừng cho rằng tôi là kẻ yếu đuối , si mê trong tình yêu.
Đêm hôm qua trong giấc mơ em đã tìm về với anh , nhưng điều mà anh chưa từng nghĩ tới là em đến cùng với một thằng bạn cùng nhà của anh sau khi hai đứa đi chơi về muộn. Anh giả vờ ngủ , quay lưng vào tường nhưng vẫn biết rằng sự ngạc nhiên cùng kinh hãi trên gương mặt mà em đang cố giấu trước bạn trai của mình. Em và hắn nằm ngay cạnh anh , và những gì anh chứng kiến là cảnh ái ân giống như đôi ta đã từng có trước kia. Anh cảm thấy đau đớn nơi lồng ngực , dù vẫn biết rằng sau khi chia tay thì ai cũng có đối tượng mới , nhưng tại sao ông trời đùa cợt anh như vậy??? Em nằm gần bên anh , nhưng là của người khác vẫn bộ quần áo ngủ baby đó. Khoảng 3h sáng anh giật mình tỉnh dậy , nhớ như in những gì vừa diễn ra trong giấc mơ , anh không khỏi bàng hoàng và đau đớn lạ lùng , anh không sao ngủ được nữa, giấc mơ đó cứ vởn vơ trong đầu anh. Anh dậy hẳn và ngồi hút thuốc cho tới sáng. Tại sao , tại sao cho tới lúc này anh vẫn còn nghĩ tới em  ? Tại sao ông trời không cho anh quên hết chuyện cũ đi mà cứ đày đọa anh như vậy? Phải chăng em là người con gái đầu tiên thuộc về anh , nên anh không thể nào quên được, như người ta nói suốt cuộc đời anh sẽ không quên nổi em, anh biết sống làm sao đây???
Sau khi chia tay em , anh chưa tìm được người phụ nữ tiếp theo cho cuộc đời của mình. Có khi nào để quên được em , bớt đau vì cuộc tình đã qua , anh phải tìm một người phụ nữ khác nhằm lấp chỗ trống trong lòng của mình không? Anh đã và đang đi tìm , nhưng duyên chưa tới.......Anh vẫn đang đau quặn thắt trong lòng.
Người ta nói " Cà phê đắng bỏ đường vào sẽ ngọt , tình đắng rồi bỏ cuộc là xong" , nhưng sao anh thấy khó quá . 
Em không thể là vợ của aanh được , vì ở nơi em có một bản tính không tài nào sửa được dù anh đã nhắc nhở nhiều lần rồi, trong suốt 2 năm mình yêu nhau. Anh nghĩ nếu mình tới với nhau , sau này sẽ nhiều lần anh và em làm nhau tổn thương, chưa kể sự khác biệt văn hóa giữa hai gia đình mà có lần chúng ta đã bàn đến.
Dù còn yêu em rất nhiều , khi nghĩ về em rồi anh chợt khóc, khi ngồi ngắm mưa a tự hỏi " Có khi nào em cũng đang đứng dưới cơn mưa này , vì em thích tắm mưa" . Ngồi ngắm mưa , cũng chính là anh đang được ngắm em. 
Sống hạnh phúc em nhé, đừng để anh gặp lại em nữa nếu như em không muốn chính anh và em cùng đau khổ. À! Em còn yêu anh nhiều như xưa không? Anh không tự trả lời được câu hỏi này, nên thỉnh thoảng anh vẫn băn khoăn.
Cái giấc mơ em bên cạnh người đàn ông khác , trước kia anh đã nghĩ tới  nhưng anh không nghĩ nó sẽ làm anh đau như bây giờ . Toàn thân anh như bị dạo cứa. Ngàn lần " Anh vẫn yêu em!" 
Thung lũng vàng , ngày 8/7/13

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa

[ Truyện ngắn ] Bản giao hưởng không mùa
Tôi ..... một mình

Bài đăng phổ biến

"Sống không giận- không hờn - không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách trông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với mọi người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"